Cựu chiến binh

Dinh Độc Lập còn đó

Lào Cai12/01/2026Nguyễn Trần Mai Anh (xã Dương Quỳ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Trước đó, máy bay vẫn đánh Hà Nội”, ông nhớ lại, giọng ông như hòa vào tiếng bom đạn của một thời đã xa. "Trên mũ của chúng tôi có khẩu hiệu: 'Vì trả thù cho đồng bào Khâm Thiên Hà Nội, chúng ta không tiếc một giọt máu”, lời thề ấy, khắc sâu không chỉ trên những chiếc mũ vải mà còn in hằn trong trái tim mỗi người lính.

Sau Hiệp định Paris 1972, hòa bình tưởng chừng đã cận kề, ông Giá cùng đồng đội được giao một nhiệm vụ đặc biệt: "Cầm cờ đi xí đất, ai cắm cờ đến đâu là đất của mình đến đó, một bên cờ ta một bên cờ ngụy". Sáng hôm sau, khi lá cờ Giải phóng kiêu hãnh tung bay trên mảnh đất vừa giành được, lính Ngụy tiến ra, giọng điệu hằn học: "Đất này đất của ai mà miền Bắc dám vào để xâm nhập?" ông Giá không chút nao núng, ánh mắt quật cường, kiên định trả lời: "Đất này là đất của con cháu Hùng Vương, chúng ta sống trên con Lạc cháu Hồng, kể Nam hay Bắc thì chúng ta phải có trách nhiệm bảo vệ vùng đất này, không để bọn đế quốc chà đạp đất Tổ". Lời nói ấy, không chỉ thể hiện sự hiểu biết sâu sắc về cội nguồn dân tộc mà còn là niềm tự hào mãnh liệt của một người con đất Việt, quyết bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng.

Thế nhưng, giấc mơ hòa bình chưa trọn vẹn, khi địch ngang nhiên phá vỡ Hiệp định. Đoàn của ông Giá lại tiếp tục dấn thân vào cuộc chiến, chuyển sang Đoàn 232, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử: "Chúng tôi đi vượt Vàm Cỏ Đông để đánh thị xã Long An". Đêm 27, rạng sáng 28 tháng 4 năm 1975, trong màn đêm dày đặc, họ tiến ra bến phà Hậu Nghĩa: "Đầu tiên, nhà nước mình ép hết bờ sông, sau đó đội công binh bắt đầu ra để lắp ráp chỉ trong 15 phút thôi mà lắp được phà chở được 6 pháo và 6 cái xe to". Sự tài tình, tốc độ phi thường và tinh thần sẵn sàng chiến đấu của Quân đội ta khiến ông vẫn còn nhớ mãi, xen lẫn niềm tự hào: "Mỗi phà còn được lắp một khẩu 12 ly7 để bắn máy bay địch, bảo vệ phà”.

Khi đánh vào trung tâm thị xã Hậu Nghĩa, địch chống cự ác liệt, nhưng ý chí quân giải phóng không hề nao núng: "Chúng tôi bên pháo nằm cách đó 01 km là thị xã Hậu Nghĩa. Đêm hôm đó, bộ binh kêu gọi, phát loa bao vây Thị xã, đúng đến 12 giờ đêm: “Giờ đã đến, lệnh nổ súng!" Khoảnh khắc ấy, là sự bùng nổ của cả một chiến dịch lịch sử. Khi xe tăng địch đầu hàng, quân Giải phóng đã quy định rõ tín hiệu để tránh đổ máu vô ích: "Một là kéo cờ trắng, hai là bật đèn đỏ nhấp nháy, ba là bịt bạt nòng pháo thì quân Giải phóng mới tiếp nhận, không có tín hiệu là chúng tôi bắn luôn”.

Đúng 3 giờ sáng, ngày 30 tháng 4 năm 1975, thị xã Hậu Nghĩa được giải phóng. 4 giờ sáng, ông Giá cùng hai đồng chí lái xe trực tiếp vào thị xã Hậu Nghĩa để thu chiến lợi phẩm: "Chúng tôi lấy toàn bộ đạn 105 của địch xếp lên xe để chuẩn bị kéo vào Củ Chi, sẵn sàng đánh Tân Sơn Nhất". Cùng ngày, đơn vị ông chịu trách nhiệm đánh vào Tân Sơn Nhất và bắn vào Dinh Độc Lập: "Kế hoạch 2 giờ chiều chúng tôi nổ súng bắn vào Dinh Độc Lập, nhưng 11 giờ 30 phút, Dương Văn Minh đầu hàng”. Giây phút ấy, niềm vui vỡ òa, không chỉ vì chiến thắng, mà còn vì sự vẹn nguyên của những biểu tượng lịch sử: "Chúng tôi mừng vì giữ lại được Dinh Độc Lập và sân bay Tân Sơn Nhất không bị tiêu hủy, chứ không 600 quả đạn bác bắn vào Sân bay không còn gì, 200 quả bắn vào Dinh thì chỉ còn đống hoang tàn". Giọt nước mắt của người lính khi ấy, không phải vì đau thương, mà vì niềm hạnh phúc tột cùng của hòa bình, của sự vẹn toàn non sông sau bao năm tháng máu xương.

Sau Chiến dịch Hồ Chí Minh đại thắng, ông Giá được cấp Huy hiệu Đại thắng Mùa xuân, một Huy hiệu Chiến dịch Hồ Chí Minh và được công nhận đã có mặt ở Sài Gòn vào ngày 30 tháng 4 lịch sử. Những phần thưởng ấy, không chỉ là sự ghi nhận công lao, mà còn là minh chứng sống động cho những năm tháng tuổi trẻ đã cống hiến trọn vẹn cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn