Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đỉnh đồi đỏ lửa và người chứng của lịch sử

Tuyên Quang18/11/2025Phạm Huyền Trang (Tổ dân phố 21)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối thu, trong ngôi nhà nhỏ tại Tổ 21, phường Đội Cấn, thành phố Tuyên Quang, Đại úy Phan Huy Sắc – người lính già đã ngoài chín mươi – vẫn giữ ánh mắt tinh anh và giọng nói trầm ấm. Mỗi khi ký ức “thời hoa lửa” ùa về, ông lại chậm rãi kể như thể mọi chuyện chỉ vừa xảy ra hôm qua.

Ông sinh năm 1932 ở làng Cẩm Việt, xã Cẩm Bình, tỉnh Hải Dương. Năm 1952, khi mới tròn hai mươi tuổi, chàng trai Phan Huy Sắc rời quê hương theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, lên đường gia nhập Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Đó là đơn vị chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam, nơi hun đúc ý chí thép của những người lính trẻ.

“Chúng tôi đã sống bằng niềm tin chiến thắng…”

Ông kể:
“Ngày ấy gian khổ lắm, nhưng anh em chúng tôi sống bằng niềm tin. Đói thì ăn củ sắn, củ mài. Đi hành quân có khi cả đêm, vậy mà ai cũng vui, vì biết rằng mình đang đi đến ngày độc lập.”

Những ngày hành quân vào chiến dịch Điện Biên Phủ là thử thách chưa từng có. Đường rừng, đường núi hiểm trở; vũ khí, đạn dược phải gùi từng bao. Nhưng người lính trẻ Phan Huy Sắc cùng đồng đội vẫn bước đi bằng một ý chí không gì khuất phục.

Trận quyết chiến đồi A1

Đỉnh cao của cuộc đời binh nghiệp ông là trận đánh đồi A1 – một trong những trận quyết định thắng lợi của toàn chiến dịch. Ông là đại đội phó, sau này được phong Đại úy.

Ông hồi tưởng:
“Đồi A1 là cửa ngõ. Nếu ta chiếm được A1 thì coi như chặt đứt yết hầu của địch. Đêm mở màn trận đánh, tiếng pháo của ta dội lên làm rung cả núi rừng. Anh em xung phong lên đồi, vừa đánh vừa củng cố chiến hào.”

Cuộc chiến kéo dài từng mét chiến hào, từng mô đất. Ông và đồng đội chiến đấu trong điều kiện ác liệt: pháo sáng, lựu đạn, mìn, tiếng súng không dứt. Có những đồng đội vừa trò chuyện hôm qua, hôm nay đã nằm lại trên sườn đồi.

Một trong những khoảnh khắc ông không bao giờ quên:
“Khi khối bộc phá nghìn cân nổ, cả đồi A1 rung chuyển. Đó là thời khắc quyết định. Chúng tôi lao lên, đánh giáp lá cà. Đến sáng, lá cờ chiến thắng cắm trên đỉnh đồi. Lúc ấy tôi biết: Chiến thắng Điện Biên Phủ đã đến rất gần.”

Ký ức còn lại đến hôm nay

Trở về đời thường, Đại úy Phan Huy Sắc sinh sống tại Tổ 21, phường Đội Cấn, giản dị như bao người lính già khác. Nhưng trong tim ông, ký ức về đồng đội, về những ngày “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” vẫn cháy mãi.

Ông nói:
“Chúng tôi không ai nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ mình là người Việt Nam, phải bảo vệ đất nước. Đến giờ nhìn các cháu lớn lên, cuộc sống bình yên… tôi thấy mọi hy sinh đều xứng đáng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn