Đinh Đức Pháp
ÔNG TRÌNH VĂN PHONG – NGƯỜI GIỮ KHO LƯƠNG GẠO CỦA ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN (1966–1973)
ÔNG TRÌNH VĂN PHONG – NGƯỜI GIỮ KHO LƯƠNG GẠO CỦA ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN (1966–1973)
Dọc tuyến đường Trường Sơn, để bộ đội có đủ lương ăn là nhiệm vụ vô cùng gian khổ. Có những “kho lương bí mật” do dân công quản lý, và người gắn bó với một trong những kho lớn nhất tại Quảng Bình là ông Trình Văn Phong, dân công hỏa tuyến quê Lệ Thủy.
Kho của ông không phải nhà gỗ hay lán lớn, mà là những hầm chữ A giấu trong rừng sim tím, có thể chứa đến 12 tấn gạo. Ban ngày, ông đào hầm, chèn nứa, phủ lá ngụy trang; ban đêm, ông dẫn bộ đội vào lấy gạo, chia thành từng bao nhỏ để giảm rủi ro khi bom đánh trúng. Có đêm, ông phải khiêng từng bao gạo qua suối đang lũ, giữ chặt miệng bao để nước không ngấm vào.
Năm 1970, khi máy bay Mỹ đánh phá ác liệt khu vực Lùng Chợ – nơi kho gạo của ông đang hoạt động – một quả bom nổ cách kho chỉ 50 mét. Cú nổ làm đất đá sạt xuống, miệng hầm sắp vỡ. Ông Phong không rút lui mà dùng cuốc và tay trần đào đất, thông miệng hầm để bộ đội kịp di chuyển gạo sang kho mới. Khi đồng đội tìm thấy ông, tay ông rớm máu, mặt dính đầy đất, nhưng nụ cười không rời môi: “Còn gạo là còn anh em ngoài chiến trường.”
Ông Phong mất năm 2002, nhưng câu chuyện về người đàn ông trông coi kho gạo trong rừng Trường Sơn vẫn được truyền lại trong các buổi sinh hoạt truyền thống.
ÔNG TRÌNH VĂN PHONG – NGƯỜI GIỮ KHO LƯƠNG GẠO CỦA ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN (1966–1973)
Dọc tuyến đường Trường Sơn, để bộ đội có đủ lương ăn là nhiệm vụ vô cùng gian khổ. Có những “kho lương bí mật” do dân công quản lý, và người gắn bó với một trong những kho lớn nhất tại Quảng Bình là ông Trình Văn Phong, dân công hỏa tuyến quê Lệ Thủy.
Kho của ông không phải nhà gỗ hay lán lớn, mà là những hầm chữ A giấu trong rừng sim tím, có thể chứa đến 12 tấn gạo. Ban ngày, ông đào hầm, chèn nứa, phủ lá ngụy trang; ban đêm, ông dẫn bộ đội vào lấy gạo, chia thành từng bao nhỏ để giảm rủi ro khi bom đánh trúng. Có đêm, ông phải khiêng từng bao gạo qua suối đang lũ, giữ chặt miệng bao để nước không ngấm vào.
Năm 1970, khi máy bay Mỹ đánh phá ác liệt khu vực Lùng Chợ – nơi kho gạo của ông đang hoạt động – một quả bom nổ cách kho chỉ 50 mét. Cú nổ làm đất đá sạt xuống, miệng hầm sắp vỡ. Ông Phong không rút lui mà dùng cuốc và tay trần đào đất, thông miệng hầm để bộ đội kịp di chuyển gạo sang kho mới. Khi đồng đội tìm thấy ông, tay ông rớm máu, mặt dính đầy đất, nhưng nụ cười không rời môi: “Còn gạo là còn anh em ngoài chiến trường.”
Ông Phong mất năm 2002, nhưng câu chuyện về người đàn ông trông coi kho gạo trong rừng Trường Sơn vẫn được truyền lại trong các buổi sinh hoạt truyền thống.



