Bài viết

ĐINH ĐỨC THIỆN – NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU HẬU CẦN TRÊN NHỮNG TUYẾN ĐƯỜNG CHIẾN LƯỢC

Trong chiến tranh, một trận đánh muốn giành thắng lợi không chỉ cần lòng dũng cảm của người lính mà còn cần lương thực, đạn dược, thuốc men, nhiên liệu và phương tiện vận chuyển. Đinh Đức Thiện là một trong những tướng lĩnh có đóng góp quan trọng vào việc tổ chức hệ thống hậu cần và vận tải chiến lược của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Đặc biệt trong kháng chiến chống Mỹ, ông tham gia chỉ đạo công tác bảo đảm vật chất và vận chuyển chiến lược từ hậu phương miền Bắc vào các chiến trường, góp phần duy trì sức chiến đấu của lực lượng cách mạng.

Ninh Bình18/08/2026xã An Long (Xã An Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, chính quyền cách mạng phải đối mặt với vô vàn khó khăn.

Đất nước vừa thoát khỏi ách thuộc địa.

Kinh tế kiệt quệ.

Cơ sở vật chất thiếu thốn.

Lực lượng vũ trang đang trong quá trình tổ chức.

Trong hoàn cảnh ấy, một vấn đề đặc biệt quan trọng được đặt ra:

Làm thế nào để bảo đảm cho bộ đội có đủ lương thực, vũ khí, thuốc men và phương tiện để chiến đấu?

Đinh Đức Thiện từng bước gắn bó với công tác tổ chức và bảo đảm hậu cần.

Trong chiến tranh, hậu cần thường không xuất hiện ở tuyến đầu.

Nhưng nếu hậu cần không hoạt động, chiến trường sẽ không thể duy trì.

Một đơn vị có thể chiến đấu rất dũng cảm.

Nhưng nếu thiếu đạn, họ không thể tiếp tục chiến đấu.

Nếu thiếu lương thực, bộ đội không thể hành quân.

Nếu thương binh không được vận chuyển và cứu chữa kịp thời, tổn thất sẽ tăng lên.

Vì vậy, hậu cần chính là một phần của sức mạnh chiến đấu.

Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, Đinh Đức Thiện tham gia xây dựng hệ thống bảo đảm hậu cần cho quân đội.

Từ những kho nhỏ đến các tuyến vận chuyển.

Từ việc tổ chức cung cấp lương thực đến bảo đảm vũ khí, thuốc men.

Mỗi công việc đều đòi hỏi sự chính xác và tổ chức chặt chẽ.

Quân đội Việt Nam càng phát triển, nhu cầu hậu cần càng lớn.

Đặc biệt khi bước vào những chiến dịch quy mô lớn, khối lượng vật chất cần huy động tăng lên rất nhanh.

Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 là một ví dụ điển hình.

Để duy trì chiến dịch, một khối lượng rất lớn lương thực, đạn dược và các loại vật chất phải được vận chuyển từ hậu phương đến chiến trường.

Đường đi xa.

Địa hình hiểm trở.

Phương tiện hạn chế.

Nhân dân và bộ đội phải sử dụng xe đạp thồ, ngựa thồ, thuyền và nhiều phương thức vận chuyển khác.

Đằng sau những người lính chiến đấu ở Điện Biên Phủ là cả một hệ thống hậu cần khổng lồ.

Những kinh nghiệm từ cuộc kháng chiến chống Pháp trở thành nền tảng quan trọng cho công tác hậu cần trong giai đoạn sau.

Sau năm 1954, đất nước tạm thời bị chia cắt.

Miền Bắc bước vào thời kỳ xây dựng chủ nghĩa xã hội và trở thành hậu phương lớn cho cuộc đấu tranh ở miền Nam.

Trong hoàn cảnh đó, công tác hậu cần và vận tải chiến lược càng trở nên quan trọng.

Một trong những nhiệm vụ lớn nhất là xây dựng hệ thống vận chuyển từ miền Bắc vào các chiến trường.

Đó là một tuyến đường dài xuyên qua núi rừng.

Sau này được biết đến với tên gọi Đường Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh.

Trên tuyến đường ấy, hàng hóa, vũ khí, lương thực, thuốc men và nhiều loại vật chất được vận chuyển về phía Nam.

Nhưng đây không phải là một con đường đơn giản.

Đó là cả một hệ thống đường bộ, đường sông, đường ống và các tuyến vận tải kết nối với nhau.

Địch liên tục đánh phá.

Máy bay trinh sát.

Máy bay ném bom.

Pháo binh.

Các hoạt động phá hoại giao thông.

Mỗi ngày, những người làm nhiệm vụ vận tải phải đối mặt với nguy hiểm.

Một chiếc xe có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào.

Một kho hàng có thể trở thành mục tiêu.

Một cây cầu bị đánh sập có thể làm cả tuyến vận chuyển bị đình trệ.

Vì vậy, nhiệm vụ của những người tổ chức hậu cần không chỉ là đưa hàng đi.

Mà còn phải tìm cách đưa hàng đi liên tục, bí mật và an toàn nhất có thể.

Đinh Đức Thiện có vai trò quan trọng trong công tác hậu cần và vận tải chiến lược trong giai đoạn này.

Ông cùng các cơ quan chuyên môn tham gia xây dựng phương án bảo đảm vật chất cho chiến trường.

Một trong những yêu cầu lớn là phải tổ chức các tuyến vận chuyển có khả năng hoạt động trong thời gian dài.

Khi một tuyến đường bị đánh phá, phải có đường vòng.

Khi cầu bị phá, phải có phương án vượt sông.

Khi xe cơ giới gặp khó khăn, phải có phương tiện thay thế.

Khi kho hàng bị phát hiện, phải phân tán và tổ chức lại.

Đó là một cuộc đấu trí liên tục giữa hệ thống vận tải và hoạt động đánh phá của đối phương.

Đinh Đức Thiện được biết đến với phong cách làm việc quyết đoán và sâu sát.

Ông đặc biệt coi trọng tính thực tế.

Trong công tác hậu cần, một kế hoạch trên giấy chỉ có giá trị khi hàng hóa thực sự đến được chiến trường.

Vì vậy, người chỉ huy phải nắm được tình hình thực tế.

Phải biết tuyến đường nào có thể đi.

Đoạn nào thường bị đánh phá.

Kho nào còn hàng.

Đơn vị nào đang thiếu.

Phương tiện nào đang hoạt động.

Đó là những câu hỏi tưởng như rất nhỏ nhưng lại quyết định hiệu quả của cả hệ thống.

Trên tuyến Trường Sơn, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ và thanh niên xung phong ngày đêm mở đường, sửa đường và vận chuyển.

Có người lái xe.

Có người sửa cầu.

Có người phá bom.

Có người mở đường.

Có người bảo vệ kho.

Có người vận chuyển hàng hóa.

Mỗi người chỉ đảm nhận một mắt xích.

Nhưng tất cả tạo thành một hệ thống.

Đinh Đức Thiện và những cán bộ hậu cần cấp chiến lược có nhiệm vụ tổ chức để những mắt xích ấy hoạt động liên tục.

Đến giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, yêu cầu hậu cần càng lớn.

Quân đội Việt Nam chuyển sang tổ chức những chiến dịch quy mô ngày càng cao.

Số lượng bộ đội tăng.

Khối lượng đạn dược tăng.

Nhu cầu nhiên liệu và phương tiện tăng.

Vận tải phải đáp ứng tốc độ của chiến trường.

Đặc biệt trong năm 1975, khi các chiến dịch lớn liên tiếp diễn ra, hệ thống hậu cần phải hoạt động với cường độ rất cao.

Sau thắng lợi ở Tây Nguyên, Huế – Đà Nẵng và các chiến trường khác, thời cơ chiến lược xuất hiện.

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975 bước vào giai đoạn quyết định.

Chiến dịch Hồ Chí Minh được mở ra.

Để một chiến dịch quy mô lớn có thể diễn ra trong thời gian ngắn, công tác bảo đảm hậu cần đóng vai trò đặc biệt quan trọng.

Bộ đội cần đạn.

Xe tăng cần nhiên liệu.

Pháo binh cần đạn pháo.

Các đơn vị cần lương thực và thuốc men.

Tất cả phải được đưa đến đúng nơi và đúng thời điểm.

Đó là kết quả của cả một hệ thống hậu cần được xây dựng trong nhiều năm.

Ngày 30/4/1975, chiến tranh kết thúc.

Đất nước thống nhất.

Nhìn lại thắng lợi ấy, người ta thường nhớ đến những trận đánh lớn, những người lính tiến vào các thành phố và những lá cờ chiến thắng.

Nhưng phía sau mỗi bước tiến ấy là hàng nghìn tuyến vận tải.

Là những đoàn xe chạy trong đêm.

Là những kho hàng nằm giữa rừng.

Là những cây cầu được dựng lại sau bom đạn.

Là những người vận tải âm thầm đưa hàng về phía trước.

Và là cả một hệ thống hậu cần chiến lược.

Đinh Đức Thiện là một trong những người có đóng góp quan trọng vào việc tổ chức và bảo đảm hệ thống ấy.

Sau năm 1975, ông tiếp tục đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ trong quân đội và công tác quốc phòng.

Ông tiếp tục quan tâm đến công tác kỹ thuật, hậu cần và xây dựng lực lượng.

Ông qua đời năm 1987.

Cuộc đời Đinh Đức Thiện để lại một bài học đặc biệt:

Chiến thắng trên chiến trường không chỉ được tạo nên ở nơi tiếng súng vang lên.

Nó còn được tạo nên từ những con đường hậu phương.

Từ những kho lương thực.

Từ những xưởng sửa chữa.

Từ những đoàn xe.

Từ những người ngày đêm bảo đảm cho tiền tuyến.

Nếu người lính ngoài mặt trận là những người trực tiếp đối diện với bom đạn, thì người làm hậu cần là những người giữ cho sức mạnh ấy không bị đứt đoạn.

Và trong hệ thống đó, Đinh Đức Thiện là một trong những vị tướng có đóng góp đáng kể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn