Cựu chiến binh

Đinh Ngọc Luân

Phú Thọ03/06/2026Đoàn xã Cự Đồng (Đoàn xã Cự Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng đất nước còn trải qua nhiều thử thách, biết bao người con ưu tú của quê hương đã tình nguyện lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Họ mang theo lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng cống hiến tuổi trẻ cho sự nghiệp cách mạng. Một trong những người con như thế là Đinh Ngọc Luân, sinh năm 1950, người chiến sĩ đã dành trọn bảy năm thanh xuân trong quân ngũ, góp phần tô thắm truyền thống vẻ vang của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Sinh ra trong một gia đình nông dân giàu truyền thống lao động và yêu nước, Đinh Ngọc Luân lớn lên giữa những năm tháng quê hương còn nhiều khó khăn. Từ thuở nhỏ, ông đã quen với cuộc sống lao động cần cù bên gia đình, đồng thời được nghe những câu chuyện về tinh thần đấu tranh bất khuất của dân tộc. Những giá trị ấy đã nuôi dưỡng trong ông lòng tự hào dân tộc và ý chí được góp sức mình xây dựng, bảo vệ quê hương.

Năm 1971, khi vừa tròn 21 tuổi, Đinh Ngọc Luân hăng hái lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, ông mang theo niềm tin yêu của gia đình cùng khát vọng cống hiến của tuổi trẻ. Được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam là niềm vinh dự lớn lao, đồng thời cũng là trách nhiệm thiêng liêng mà ông luôn khắc ghi trong lòng.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về Tiểu đoàn 5, Sư đoàn 42. Những ngày đầu trong quân ngũ là khoảng thời gian đầy thử thách. Môi trường quân đội với tính kỷ luật cao, những giờ huấn luyện nghiêm túc trên thao trường và các nhiệm vụ được giao đã giúp người thanh niên trẻ rèn luyện ý chí, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm.

Trong đơn vị, Đinh Ngọc Luân luôn được đồng đội quý mến bởi tính cách chân thành, giản dị và tinh thần đoàn kết. Ông luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó, không ngại gian khổ và nỗ lực hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Những khi đơn vị gặp khó khăn, ông luôn là người động viên anh em giữ vững tinh thần, cùng nhau vượt qua thử thách.

Những năm tháng quân ngũ đã để lại trong cuộc đời ông nhiều kỷ niệm sâu sắc. Đó là những cuộc hành quân dài ngày, những buổi huấn luyện dưới nắng gắt hay trong mưa rét, là những đêm thức trắng làm nhiệm vụ cùng đồng đội. Chính trong môi trường ấy, tình đồng chí, đồng đội được vun đắp bền chặt và trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức của ông.

Bằng sự nỗ lực không ngừng trong công tác và rèn luyện, Đinh Ngọc Luân từng bước trưởng thành trong quân đội. Ông luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, được cấp trên tin tưởng giao nhiều công việc quan trọng. Những cố gắng ấy được ghi nhận bằng việc ông được phong quân hàm Trung sỹ.

Đối với ông, quân hàm Trung sỹ không chỉ là niềm tự hào mà còn là trách nhiệm lớn lao. Ông luôn gương mẫu trong công việc, giữ gìn phẩm chất của người quân nhân cách mạng và là tấm gương sáng cho đồng đội noi theo.

Suốt bảy năm từ năm 1971 đến năm 1978, Đinh Ngọc Luân đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để cống hiến cho quân đội. Đó là quãng thời gian ông được rèn luyện, trưởng thành và học được những bài học quý giá về tinh thần trách nhiệm, ý chí vượt khó và lòng trung thành với Tổ quốc.

Năm 1978, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Đinh Ngọc Luân xuất ngũ với cấp bậc Trung sỹ, thuộc Tiểu đoàn 5, Sư đoàn 42. Trở về quê hương, ông tiếp tục phát huy phẩm chất tốt đẹp của người lính Cụ Hồ. Ông tích cực tham gia lao động sản xuất, xây dựng kinh tế gia đình và đóng góp cho các phong trào tại địa phương.

Dù đã rời xa quân ngũ nhiều năm, nhưng ký ức về những năm tháng khoác áo lính vẫn luôn là niềm tự hào trong cuộc đời ông. Những bài học từ môi trường quân đội đã trở thành hành trang quý báu, giúp ông vượt qua những khó khăn trong cuộc sống và tiếp tục cống hiến cho cộng đồng.

Ngày nay, khi mái tóc đã điểm bạc, Đinh Ngọc Luân vẫn giữ nguyên phẩm chất giản dị, khiêm nhường và trách nhiệm của người lính năm xưa. Ông luôn quan tâm giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, lòng biết ơn các thế hệ đi trước và ý thức trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn