Đinh Ngọc Quân
Đinh Ngọc Quân
Trên mảnh đất địa đầu Đông Bắc của Quảng Ninh, nơi núi rừng nối liền biển cả, có một người lính đã gửi trọn tuổi thanh xuân vào những năm tháng hoa lửa – Đinh Ngọc Quân.
Ông sinh năm 1959, lớn lên giữa tiếng sóng vỗ bờ và nhịp sống cần mẫn của vùng mỏ. Tuổi thơ của Quân giản dị, nhưng trong tim luôn có một ngọn lửa âm thầm – khát vọng được cống hiến. Năm 1977, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê, chiếc ba lô còn thơm mùi vải mới, ánh mắt người mẹ tiễn con lặng lẽ mà tin tưởng.
Quân được biên chế về Tiểu đoàn 9, thuộc Quân khu 3. Những tháng ngày đầu quân ngũ là chuỗi rèn luyện khắc nghiệt: hành quân xuyên rừng, tập bắn giữa thao trường nắng gắt, đào công sự trong mưa lạnh. Đôi vai gầy của chàng trai trẻ dần rắn rỏi, ý chí ngày càng kiên định.
Cuối những năm 1970, khi biên giới phía Bắc nổi sóng, Tiểu đoàn 9 nhận nhiệm vụ bảo vệ tuyến đầu. Những đêm pháo sáng bừng lên giữa bầu trời đen thẫm, ánh lửa đỏ rực như những đóa hoa lửa nở giữa màn đêm. Tiếng súng, tiếng pháo dội vào vách núi, vang vọng không ngừng.
Trong một trận đánh ác liệt, khi hỏa lực dồn dập khiến chiến hào rung chuyển, Quân vẫn giữ vững vị trí của mình. Ông cùng đồng đội tiếp đạn, giữ liên lạc, bám trụ từng tấc đất. Có lúc đất đá sạt xuống, khói súng mù mịt, nhưng ông chỉ siết chặt khẩu súng, tự nhủ phải đứng vững vì phía sau là quê hương.
Những năm tháng ấy đã khắc sâu vào tâm hồn người lính trẻ – những đêm gác dài lạnh buốt, những bữa cơm vội giữa tiếng pháo xa, những cái bắt tay siết chặt của đồng đội trước giờ xuất kích. Tình chiến hữu trở thành sợi dây bền chặt nhất, giúp họ vượt qua sợ hãi và gian nan.
Năm 1981, sau bốn năm quân ngũ, Đinh Ngọc Quân xuất ngũ với quân hàm Hạ Sỹ, hoàn thành nhiệm vụ trong đội ngũ Tiểu đoàn 9, Quân khu 3. Ngày rời doanh trại, ông đứng lặng nhìn thao trường còn in dấu chân hành quân, lòng đầy lưu luyến.
Trở về quê hương Quảng Ninh, ông sống cuộc đời bình dị của một người dân lao động. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, những mùa hoa lửa năm xưa vẫn cháy sáng. Mỗi khi nhìn ánh lửa bập bùng trong đêm, ông lại nhớ về những năm tháng tuổi hai mươi đã cháy hết mình vì bình yên Tổ quốc.



