Đinh Như Ca
bài viết
Năm 1972, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ông trở thành chiến sĩ của E204 – F351, một đơn vị bộ binh thường xuyên hành quân giữa rừng sâu, bom đạn và những trận đánh ác liệt. Ngày rời quê, ông còn rất trẻ, trong mắt vẫn còn nguyên sự bỡ ngỡ của tuổi đôi mươi, nhưng trong tim là quyết tâm bảo vệ Tổ quốc.
Những năm tháng chiến trường là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Đêm ngủ rừng, ngày băng suối, cơm vắt chia nhau từng nắm nhỏ. Bom đạn nổ rung cả đất trời, có những trận đánh mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân. Nhiều đồng đội của ông đã nằm lại nơi chiến trường, máu thấm vào đất đỏ, như những bông hoa lửa cháy lên giữa khói bom.
Giữa gian khổ, tình đồng đội là thứ quý giá nhất. Họ che cho nhau từng tấc hào, nhường nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc. Có lúc tưởng như không thể vượt qua, nhưng chỉ cần nghe tiếng gọi “đồng chí ơi”, mọi người lại gượng đứng dậy, tiếp tục chiến đấu. Chính những con người bình dị ấy đã tạo nên sức mạnh phi thường.
Chiến tranh dần lùi xa. Năm 1977, ông xuất ngũ trở về quê hương. Trên người mang theo những vết thương cũ, trong tim là ký ức không bao giờ phai về đồng đội và chiến trường. Ông trở lại làm người nông dân, người chồng, người cha – lặng lẽ, ít nói về quá khứ, nhưng mỗi khi nhắc đến hai chữ Tổ quốc, ánh mắt ông lại sáng lên.
Những năm tháng chiến tranh đã qua, nhưng câu chuyện của ông và những người lính E204 – F351 vẫn còn đó, như hoa lửa âm thầm cháy trong lòng thế hệ sau – nhắc nhở về một thời máu lửa, hy sinh và lòng yêu nước không gì lay chuyển.



