Bài viết

Đinh Quang Thìn – hai lần bị thương vẫn trở lại chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị

Quảng Trị11/08/2026Nguyễn Tiến Sắc (Đoàn UBND tỉnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, khi cuộc chiến đấu bảo vệ thị xã và Thành cổ Quảng Trị diễn ra ngày càng ác liệt, Đinh Quang Thìn là một cán bộ trẻ thuộc Trung đội 3, Đại đội 1, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 18, Sư đoàn 325. Khi ấy, ông cùng đồng đội được đưa vào chiến trường Quảng Trị, nơi mỗi ngày đều phải đối mặt với bom pháo và những cuộc tiến công liên tiếp.

Sáng 12/7/1972, đơn vị của ông đang họp tại làng Trung An, xã Triệu Trung, huyện Triệu Phong để triển khai kế hoạch chiến đấu thì pháo của đối phương bắn vào khu vực. Một quả pháo nổ cách căn hầm của nhóm cán bộ khoảng một mét, làm cửa hầm sập xuống. Năm người bên trong bị mắc kẹt, chỉ còn một ống thông hơi chưa bị đất đá lấp kín.

Hơn 30 phút sau, đồng đội bên ngoài mới đào được cửa hầm và đưa những người bên trong ra. Đinh Quang Thìn lúc ấy bị thương, máu chảy từ miệng và mũi, cảm giác tức ngực rất rõ. Sau khi được quân y sơ cứu, ông được đưa về trạm phẫu của Trung đoàn 18 điều trị khoảng 10 ngày.

Nhưng sau khi vết thương ổn định, ông không rời chiến trường. Đinh Quang Thìn trở lại đơn vị và tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội.

Ngày 25/7, Trung đoàn 18 cơ động về khu vực Cam Lộ. Riêng Tiểu đoàn 7 được lệnh vượt sông Thạch Hãn để tăng cường cho lực lượng đang trực tiếp bảo vệ thị xã và Thành cổ Quảng Trị.

Đêm 10/8 là một trong những ký ức sâu sắc nhất của ông.

Sau bữa cơm chiều, những người lính chuẩn bị phao để vượt sông. Họ gói ba lô trong ni-lông, dùng làm vật nổi; súng AK được đặt trên phao khi bơi. Hơn 18 giờ, đội hình bắt đầu tiếp cận mép nước.

Dù trời đã nhá nhem tối, đối phương vẫn phát hiện được. Pháo liên tục dội xuống, pháo sáng chiếu rực cả dòng Thạch Hãn. Đinh Quang Thìn cùng đồng đội phải cố gắng bơi thật nhanh sang bờ Nam. Sau khi vượt sông, họ được trinh sát dẫn vào vị trí thay chốt.

Đó là một chốt tiền tiêu. Những người lính hiểu rằng nếu để mất vị trí này, tuyến phòng thủ phía sau sẽ bị đe dọa. Vì vậy, ngay trong đêm, Đinh Quang Thìn tổ chức cho anh em đào hào và củng cố công sự. Họ làm việc dưới ánh sáng của pháo sáng, đến gần sáng mới hoàn tất.

Bữa ăn sau đó chỉ là vài miếng lương khô. Khát nước, họ uống vội nước sông.

Sáng 11/8, pháo đối phương bắt đầu nã xuống chốt. Sau những đợt hỏa lực, bộ binh tiến lên áp sát. Khi lực lượng đối phương chỉ còn cách khoảng 20m, Đinh Quang Thìn ra lệnh cho anh em nổ súng.

Cuộc chiến diễn ra quyết liệt. Một chiến sĩ tên Nông Hòa dùng B40 bắn vào nhóm đối phương đang tập trung bên một căn nhà đổ. Sau khi bắn một quả, Hòa bị thương.

Trong tình thế cấp bách, Đinh Quang Thìn cầm khẩu B40 của đồng đội, cơ động ra chiến hào và bắn liên tiếp ba quả vào nơi đối phương tập trung đông nhất. Khi ông lắp quả đạn thứ tư, một mảnh đạn M79 trúng vào người.

Máu từ mặt và cánh tay trái chảy xuống. Ông chỉ kịp báo mình bị thương rồi ngã xuống. Nhưng trận địa vẫn được đồng đội giữ vững đến chiều.

Gần tối, những người lính đưa ông về tầng hầm của dinh tỉnh trưởng, nơi có đội phẫu tiền phương. Quân y băng bó vết thương và chuẩn bị đưa thương binh qua sông.

Do quá mệt, Đinh Quang Thìn ngủ thiếp đi. Sau đó, một nữ y tá đi kiểm tra và phát hiện ông cùng một số thương binh nặng vẫn còn nằm lại. Ông được đồng đội dìu xuống thuyền, vượt sông Thạch Hãn về phía Bắc.

Nhưng ngay cả khi đã rời khỏi trận địa, chiến tranh vẫn chưa buông tha người lính bị thương. Sáng hôm sau, khu vực trạm phẫu bị máy bay phát hiện và ném bom. Ông may mắn chạy xuống hầm kịp thời, nhưng một thương binh khác chạy phía sau chỉ khoảng một mét đã hy sinh khi bức tường đổ xuống.

Sau đó, Đinh Quang Thìn được đưa về bệnh xá Sư đoàn 325 bên suối La La, Cam Lộ điều trị. Khi vết thương ổn định, ông tiếp tục được cử đi đào tạo cán bộ trung đội trưởng để phục vụ cuộc chiến còn tiếp diễn.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội và trước khi nghỉ hưu năm 2005 mang quân hàm Đại tá, giữ chức Phó trưởng phòng Dân quân tự vệ, Bộ Tham mưu Quân khu 1.

Nhưng mỗi khi nhớ về Quảng Trị, điều hiện lên trong ký ức ông không phải quân hàm hay chức vụ. Đó là những người đồng đội đã nằm lại bên dòng Thạch Hãn.

Hai lần bị thương trong 81 ngày đêm không phải là toàn bộ câu chuyện về Đinh Quang Thìn. Điều đáng nhớ hơn là sau lần bị thương thứ nhất, ông trở lại chiến đấu; sau lần thứ hai, ông tiếp tục phục vụ quân đội.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Thành cổ Quảng Trị đã trở thành một địa chỉ tưởng niệm. Dòng Thạch Hãn vẫn chảy qua vùng đất từng rung chuyển bởi bom pháo.

Còn với người cựu chiến binh Đinh Quang Thìn, mỗi lần nhớ về nơi ấy là một lần nhớ về những người đã không thể trở về.

Ông may mắn sống sót.

Nhưng chính sự sống sót ấy khiến ông càng nhớ rõ món nợ với đồng đội — những người đã cùng ông vượt sông, đào hào, giữ chốt và chiến đấu cho đến khi không còn cơ hội trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn