Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đinh Thế Khoa

Ninh Bình21/04/2026Nguyễn Thị Hà (Tiểu học Hoành Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã nửa thế kỷ trôi qua, nhưng trong tâm tưởng của cựu chiến binh Đinh Thế Khoa (sinh 1941), thôn Tân Tiến, xã Tân Trịnh, một nhân chứng sống của lịch sử, người lính đã từng bước qua làn ranh sinh tử, không bao giờ quên về những năm tháng cầm súng chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Ông xúc động kể lại: “Cũng như bao lớp thanh niên ưu tú của tỉnh Hà Giang, ngày ấy, chúng tôi mang theo lời thề sắt son và niềm tin tất thắng xung phong lên đường ra mặt trận. Tôi tham gia bộ đội từ năm 1961 - 1970 và thực hiện nhiệm vụ của người lính Pháo binh. Địa bàn hoạt động chủ yếu ở các tỉnh Quảng Nam, Quảng Trị đến tỉnh Thừa Thiên Huế”.

Đến giờ, ông Khoa không thể nhớ hết được mình đã có mặt ở bao nhiêu trận đánh, nhưng cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 thì ông nhớ mãi. Sau khi chi viện lực lượng cho bộ binh đánh chiếm, chốt giữ các căn cứ trong thành phố Huế, đơn vị ông quay ra đánh trận Cửa Việt, Đông Hà (Quảng Trị) để ngăn chặn sự tiếp tế của Mỹ bằng đường sông. Năm đó rất ác liệt, ta làm cho địch phải khiếp sợ. Việc sử dụng hỏa lực mặt đất, cùng với khả năng tác chiến độc lập, tác chiến hợp đồng quân binh chủng, lực lượng pháo binh cùng các mũi tiến công đã phá hủy rất nhiều xe cơ giới và pháo hạng nặng, kho hậu cần, tàu vận tải lớn của địch.

Sau các trận đánh, đơn vị của ông Khoa tiếp tục bám trụ rừng sâu. Có lần, trời mưa lớn liên miên, các khe suối dâng nước chặn hết đường đi lấy lương thực, anh em phải nhịn đói dài ngày, đến mức nhiều người kiệt sức. Trong hoàn cảnh đó, ông cùng đồng đội đã nỗ lực lết hết sức có thể về bệnh viện dã chiến gần biên giới Lào để được các bác sỹ chăm sóc, điều trị hồi sức. Kể đến đây, trái tim người lính già nghẹn lại khi nhắc đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường: “Khó khăn, gian khổ là vậy, may mắn còn sống nhưng không ai trong chúng tôi quên được sự hy sinh, mất mát to lớn ấy. Máu, xương của đồng đội đã đổ xuống để đất nước hòa bình, thống nhất, tươi đẹp như hôm nay”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn