Đinh Thị Mão
Cô y tá Hương và nụ cười giữa hỏa ngục
Cô y tá Hương và nụ cười giữa hỏa ngục
Cô Trần Thị Hương, y tá 19 tuổi, quê Thái Bình (cũ) nay là tỉnh Hưng Yên. Trong chiến dịch Hồ Chí Minh tháng 4/1975, trạm xá dã chiến của chúng tôi bị pháo kích dữ dội. Cô Hương một mình ôm ba thương binh nặng chạy ra hầm trú ẩn.
Một quả đạn nổ ngay gần. Mảnh đạn cắt đứt đôi chân cô. Máu chảy như suối, nhưng cô vẫn cố dùng hai tay kéo hai đồng chí vào hầm. Khi chúng tôi đào được ra, cô đã nằm trong vũng máu, hai tay vẫn siết chặt lấy hai thương binh.
Cô nhìn chúng tôi, mỉm cười yếu ớt: “Các anh… sống nhé… em… em làm xong nhiệm vụ rồi…”.
Cô ra đi ở tuổi 19, chưa từng yêu đương, chưa từng một lần được ôm con. Nhưng nụ cười ấy của cô, đến giờ ông vẫn thấy rõ trong từng giấc mơ.



