Khác

Đinh Thị Phương Thảo

Hồi ức sinh viên

Quảng Ninh06/07/2026Đinh Thị Phương Thảo (LCĐ Khoa Sư phạm, Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ


Tôi đã đọc tập ký này từ những dòng viết đầu tiên ”Sau hơn 2 tháng huấn luyên…” cho đến trang cuối cùng: “Trước cuộc hành quân…các thế hệ sinh viên chiến sĩ Đại học Tổng hợp lên đường chống Mỹ trước vong linh các anh hùng liệt sĩ”.
Càng đọc càng thấy thú vị, hấp dẫn quá, gian khổ quá, lãng mạn và hào hùng quá.Đọc và gật gù đọc y như tìm lại được một thời say mê lăn lóc với Tự lực văn đoàn, Tuần báo Tiểu thuyết thứ bảy, Bán nguyệt san Chớp bể mưa nguồn…rồi những là Đông tây kim cổ các truyện Nghĩa hiệp,Võ hiệp kỳ tình Tam quốc, Đông chu liệt quốc, Hán Sở tranh hùng, Aivanho, Sư tử tâm(Lion Heart)…
Lòng tôi xôn xao khép lại tập truyện ký còn ướt đẫm hơi thở thanh xuân của tác giả, tâm trạng vơi đầy những hình ảnh, những tình tiết của một người lính rât thực, con người thực. Văn phong giản dị, ý tứ sáng trong, cốt cách khiêm nhường, và dù không muốn nhưng ngòi bút vẫn lấp lánh niềm tự hào đầy kiêu hãnh (xứng đáng có). Khác và rất khác với nhiều ký ức chiến tranh đời lính mà tôi đã đọc do một nhà văn chuyên nghiệp nào đó hoặc ai đó chép rồi viết lại với nhiều hư cấu, nên bay bổng quá thành ra nhòa nhạt.
Đang loay hoay với ý tứ chữ nghĩa, làm sao mà tóm lược được hết tình tiết và tình người cho tập ký này, thì may quá không khác gì “Chết đuối vớ phải cọc”. Đó chính là bài viết “Vài hồi ức về lính sinh viên” của Đại tá Lê Cường.Ông đã nói hộ tôi tất cả.
Tập Ký này đã cho tôi nhiều cảm xúc nhớ lại tuổi trẻ học sinh sinh viên một thời hồ hởi”Xếp bút nghiên lên đường tranh đấu”của những năm đầu 40 thế kỷ trước, và những năm 60 là lớp kế cận lại lên đường, thật xứng đáng với câu thành ngữ:
“Làm trai cho đáng nên trai
Xuống đông, đông tĩnh, lên đoài, đoài tan”
Xin cảm ơn tác giả Nguyên Văn Nọi đã biếu tôi sách quý và lưu lại cho mai sau miền hồi ức một thời máu lửa.

Hà Nội 16/8/2025
L.K.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn