Đinh Thị Vân (2)
II.THÔNG TIN NHÂN CHỨNG LỊCH SỬ
Họ và tên: Đinh Thị Vân ( tên thật là Đinh Thị Mậu)
Năm sinh – Năm mất: 1916-1995
Quê quán: làng Đông An, tổng Cát Xuyên, huyện Giao Thuỷ, phủ Thiên Trường (nay là xã Xuân Trường, tỉnh Ninh Bình)
Đơn vị: Cục tình báo
Cấp bậc: Đại tá
Chân dung đại tá Đinh Thị Vân
III. Nội dung câu chuyện
Mô tả ngắn: Đinh Thị Vân (1916-1995), tên thật Đinh Thị Mậu là một Đại tá Quân đội nhân dân Việt Nam. Bà là một tình báo viên nổi tiếng trong Kháng chiến chống xâm lược được Nhà nước Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đinh Thị Vân là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam kiên cường và giàu đức hy sinh trong thời chiến, người chiến sĩ kiên trung, bất khuất, đồng thời sở hữu trí tuệ và bản lĩnh của một chiến sĩ tình báo xuất sắc.
Bài viết:
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những con người lặng lẽ sống và chiến đấu, nhưng dấu ấn họ để lại lại vô cùng sâu đậm. Đinh Thị Vân là một con người như thế – một người phụ nữ đã dành trọn cuộc đời cho cách mạng, chấp nhận mọi mất mát, đau thương để bảo vệ Tổ quốc. Câu chuyện về bà không chỉ khiến người ta khâm phục mà còn khiến trái tim không khỏi nghẹn lại vì những hy sinh quá đỗi lớn lao.
Ngay từ nhỏ, bà đã sớm được giác ngộ cách mạng, tham gia làm giao thông liên lạc, cất giữ tài liệu, bảo vệ cán bộ. Khi được nhiệm vụ về Hà Nội hoạt động bí mạt trong lòng địch, để yên tâm công tác theo yêu cầu của cấp trên, bà đã cưới vợ cho chồng, đem hạnh phúc của mình đặt vào tay người khác với một ý nguyện quên mình vì Tổ quốc. Đó không chỉ là sự hy sinh, mà còn là một sự dứt bỏ đầy đau đớn. Bà biết rằng những người như bà là những thế hệ tình báo đầu tiên, kinh nghiệm còn non nớt, nhiệm vụ mới sẽ rất gian khổ và có thể bà sẽ không bao giờ gặp được mẹ nữa. Nhưng chính đức hy sinh của mẹ sẽ là động lực, là chỗ dựa để bà yên tâm bước vào cuộc chiến mới trong long địch.
Tháng 8 năm 1954, xuất phát từ cảng Hải Phòng, người phụ nữ mảnh khảnh Đinh Thị Vân hay còn gọi là “dì Sáu di cư” cùng hoà vào dòng người theo Chúa di cư vào Nam. Cùng lúc bà đặt chân đến Sài Gòn, tổ chức Cách mạng ở miền Bắc thông báo: “Đinh Thị Vân đã phản Đảng, bỏ nhiệm vụ chạy trồn vào Nam. Tuyên án tử hình vắng mặt”. Vụ án chính trị này đã khiến nhiều anh em, con cháu trong gia đình bà bị vạ lây. Họ phải sống trong sự chê trách, khinh thường của người đời. Mẹ của bà đến khi chết vẫn phải chịu nỗi oan ức có con bỏ chồng, bỏ nhà, phản bội cách mạng. Đó chính là sự hy sinh lớn lao cuối cùng của người mẹ vĩ đại, tất cả chính là để tạo nên lớp vỏ bọc giúp che giấu thân phận tình báo của con gái. Trong Nam, Đinh Thị Vân đã nhanh chóng tạo dựng được vỏ bọc hợp pháp và xây dựng mạng lưới hoạt động trong lòng địch, giúp ích rất nhiều cho lực lượng cách mạng. Nhưng con đường ấy không hề bằng phẳng. Năm 1959, bà bị bắt vì có kẻ chỉ điểm và phải chịu những trận tra tấn vô cùng tàn bạo. Chúng thay nhau đánh đập suốt đêm, đinh, dùi, điện, gậy… không ngừng dáng xuống than nhể nhỏ bé của người phụ nữ nhỏ bé, khiến bà ngất lịm rồi tỉnh dậy không biết bao nhiêu lần. Thấy không hiệu quả, chúng lại đổi cách khác. Một tên nhẹ nhàng nói với bà rằng còn tận ba cách tra nữa ác lắm, chi bằng dì khai ra cho xong. Nhưng bà vẫn im lặng thầm nghĩ: “Chúng bây còn ba cách, chứ ba chục cách tra tấn nữa tao cũng không sợ!”. Thấy nhẹ nhàng không được, chúng lại tiếp tục tra tấn, treo ngược người bà lên mà đánh dập, dìm đầu vào nước xà phòng, trích điện,…Dù vậy, trong lúc yếu ớt nhất, bà vẫn nhớ đến lời Bác Hồ: “uy vũ bất năng khuất” và thì thầm tự hứa cho dù có chết cũng sẽ không để lộ bí mật, dữ trọn danh dự của người đảng viên. Sau mấy ngày, chúng gọi bà lên và nói: “Nếu thực sự bà chỉ là người buôn bán, thì giấy bút đây, bà viết hai câu: Đả đảo Cộng sản, đả đảo Hồ Chí Minh, chúng tôi sẽ thả bà ngay”. Bà lấy lý do tay đau, với lại Cụ Hồ có bắt bớ gì bà đâu mà bà đả đảo. Nó bảo bà hô bằng miệng cũng được, bà không kìm được, đứng dậy chỉ vào mặt tên chủ sự: “Tổ sư cha cái thằng Ngô Đình Diệm tay sai nhà mày”. Tên chủ sự đạp bà bắn vào chân tường. Bà ngất lịm. Lại những cuộc tra tấn chết đi, sống lại. Bà giật dây chuyền, bông tai ném xuống rồi nghiến răng nói: “Mày cứ quay điện đi, quay nữa đi, quay cho tao chết đi, tao không sợ. Bỏ đây tao quay cho”. Bà bứt dây trói, cầm lấy bình quay tít, người bung khỏi ghế, đầu lao xuống nhà, lịm đi. Chúng buộc phải đưa bà đến nơi tra tấn khác còn tàn bạo hơn. Trong lúc bị giam giữ, bà lấy tram khắc lên tường dòng chữ: “Tôi là Trần Thị Mỹ, quê ở Nam Định, bị bắt ngày 19-8-1959, qua an ninh quân đội, trại Vân Đồn, trại Lê Văn Duyệt. Hôm nay quay về đây, tôi sẵn sàng chết ở đây”. Lợi dụng chính quyền rối ren lúc bấy giờ, bà đã thoát khỏi tay giặc.
Sau khi thoát khỏi nhà tù, bà tiếp tục hoạt động, cung cấp nhiều thông tin chiến lược quan trọng, góp phần vào những thắng lợi lớn của quân và dân ta, trong đó có Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968. Điều đáng kinh ngạc là suốt quá trình hoạt động, địch không hề phát hiện ra mạng lưới của bà. Đó là minh chứng rõ ràng cho trí tuệ, bản lĩnh và sự tận tụy của một người chiến sĩ tình báo.
Năm 1970, bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một sự ghi nhận xứng đáng cho những cống hiến thầm lặng nhưng to lớn. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất không nằm ở danh hiệu, mà nằm ở sự bình yên của đất nước, ở độc lập mà biết bao người đã phải đánh đổi bằng cả cuộc đời.
Câu chuyện về bà Đinh Thị Vân khiến ta không chỉ cảm phục mà còn suy ngẫm rất nhiều. Đằng sau mỗi chiến công là những mất mát không thể đong đếm: một người con xa mẹ, có thể không bao giờ được gặp lại; một người vợ chấp nhận buông bỏ hạnh phúc riêng; một gia đình phải chịu điều tiếng để giữ trọn bí mật cách mạng. Những hy sinh ấy lặng lẽ nhưng vĩ đại biết bao.
Hôm nay, khi sống trong hòa bình, đọc lại những câu chuyện như thế, ta càng hiểu rằng độc lập, tự do không phải là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những hy sinh thầm lặng của biết bao con người như bà. Và có lẽ, điều chúng ta có thể làm, chính là trân trọng quá khứ, sống xứng đáng với những gì mà thế hệ đi trước đã dành trọn đời mình để bảo vệ.



