ĐINH TOÀN – VỊ HOÀNG ĐẾ THỨ HAI VÀ CUỐI CÙNG CỦA NHÀ ĐINH
Lê Thị Cẩm Tú
Đinh Phế Đế (974–1001), tên húy là Đinh Toàn (còn gọi là Đinh Tuệ), là vị hoàng đế thứ hai và cũng là vị vua cuối cùng của triều Đinh trong lịch sử Việt Nam. Ông là con trai của vua Đinh Tiên Hoàng (Đinh Bộ Lĩnh) và Hoàng hậu Dương Vân Nga.
Năm 979, sau khi vua Đinh Tiên Hoàng và con trưởng là Đinh Liễn bị sát hại, Đinh Toàn được đưa lên ngôi khi còn nhỏ tuổi, mới khoảng 6 tuổi. Vì nhà vua còn quá nhỏ, việc điều hành triều chính do Thập đạo tướng quân Lê Hoàn đảm nhiệm với vai trò nhiếp chính.
Trong thời gian Đinh Toàn trị vì, đất nước đứng trước nhiều khó khăn. Bên trong triều đình xảy ra những mâu thuẫn liên quan đến quyền lực, một số tướng lĩnh chống lại Lê Hoàn nhưng không thành công. Bên ngoài, nhà Tống chuẩn bị đưa quân sang xâm lược Đại Cồ Việt, đe dọa nền độc lập của quốc gia.
Năm 980, trước nguy cơ quân Tống tiến đánh, triều đình đã tôn Lê Hoàn lên ngôi hoàng đế để trực tiếp lãnh đạo đất nước chống ngoại xâm. Đinh Toàn bị giáng xuống tước Vệ Vương, kết thúc thời gian trị vì của nhà Đinh và mở đầu triều Tiền Lê.
Sau khi bị phế truất, Đinh Toàn vẫn được đối đãi như một thành viên hoàng tộc dưới triều Lê Đại Hành. Năm 1001, trong cuộc cùng vua Lê Đại Hành đi đánh dẹp lực lượng nổi dậy ở vùng Cử Long (nay thuộc Thanh Hóa), Đinh Toàn tử trận khi mới khoảng 27 tuổi.
Mặc dù thời gian trị vì rất ngắn, Đinh Phế Đế vẫn giữ vị trí quan trọng trong lịch sử Việt Nam. Triều đại của ông đánh dấu giai đoạn chuyển tiếp từ nhà Đinh sang nhà Tiền Lê, một bước ngoặt trong quá trình củng cố nền độc lập tự chủ của quốc gia Đại Cồ Việt.



