Cựu chiến binh

Đinh Văn Hai

Có một màu đỏ không bao giờ phai trong ký ức người lính. Đó là màu của hoa phượng mùa hạ… và cũng là màu của lửa đạn năm xưa. Ngày 01/3/1965, chàng trai Đinh Văn Hai, sinh năm 1949, rời mái nhà quê để bước vào con đường cách mạng. Khi ấy, ông mới mười sáu tuổi. Tuổi còn rất trẻ, nhưng lòng đã sớm già dặn bởi tiếng gọi của đất nước. Ông vào bộ đội, thuộc Tiểu đoàn 509. Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày hành quân, băng rừng, lội sình, ngủ võng giữa mưa bom, ăn cơm vắt trong khói súng. Trận Rạch

Vĩnh Long13/02/2026Nhóm Hòa Bình (Xã Đoàn Hòa Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một màu đỏ không bao giờ phai trong ký ức người lính. Đó là màu của hoa phượng mùa hạ… và cũng là màu của lửa đạn năm xưa. Ngày 01/3/1965, chàng trai Đinh Văn Hai, sinh năm 1949, rời mái nhà quê để bước vào con đường cách mạng. Khi ấy, ông mới mười sáu tuổi. Tuổi còn rất trẻ, nhưng lòng đã sớm già dặn bởi tiếng gọi của đất nước. Ông vào bộ đội, thuộc Tiểu đoàn 509. Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày hành quân, băng rừng, lội sình, ngủ võng giữa mưa bom, ăn cơm vắt trong khói súng. Trận Rạch Rô – Trà Vinh, 1967 4 Năm 1967, ông tham gia trận đánh tại Rạch Rô, tỉnh Trà Vinh cũ. Đó là vùng sình lầy, rừng đước ken dày, nước đen quánh và muỗi dày như khói. Người lính không chỉ chiến đấu với địch, mà còn chiến đấu với thiên nhiên. Mỗi bước chân lún xuống bùn là một lần phải gồng mình kéo lên. Mỗi đêm là một lần căng mắt trong bóng tối đặc quánh. Nhưng cũng chính nơi ấy, người lính Tiểu đoàn 509 học cách tin nhau bằng sinh mạng. Đoàn Tích Thiện – 1972 4 Năm 1972, ông cùng đồng đội đánh vào Đoàn Tích Thiện. Những con kênh, bờ ruộng, rặng dừa nước trở thành chiến hào tự nhiên. Tiếng súng nổ giòn trên mặt nước. Khói đạn hòa với sương sớm. Người lính trẻ năm nào giờ đã dày dạn, ánh mắt không còn bỡ ngỡ, chỉ còn quyết tâm. Khu Thầy Phó – 1973 4 Năm 1973, trận đánh tại khu Thầy Phó là một trong những ký ức khó quên. Đất rung lên từng đợt. Cây cối gãy đổ. Nhưng người lính vẫn tiến lên, vì phía sau là quê hương. Sau ngày 30/4/1975 – Người lính trong thời bình Chiến tranh qua đi. Màu hoa lửa lùi vào ký ức. Ông trở về đời thường, mang theo những vết sẹo không nhìn thấy. Ông công tác tại Điện lực Vĩnh Long, góp phần thắp sáng những mái nhà. Năm 1977, ông về huyện Trà Ôn làm Thanh tra Trà Ôn. Năm 1982, ông công tác tại Thanh tra tỉnh Vĩnh Long và Ủy ban nhân dân tỉnh Vĩnh Long. Từ người lính giữ đất, ông trở thành người giữ kỷ cương. Những huân chương và màu hoa không tắt Vì những năm tháng ấy, ông được trao: Huân chương Quyết thắng hạng Nhất Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhì Huân chương Giải phóng hạng Ba Giờ đây, ông sinh hoạt tại Hội Cựu chiến binh Phường 3, TP. Vĩnh Long. Mỗi mùa hè, nhìn hoa phượng nở đỏ, ông lại nhớ về “màu hoa lửa” của một thời tuổi trẻ.

Màu hoa lửa không chỉ là màu của chiến tranh. Đó là màu của lòng dũng cảm. Màu của tình đồng đội. Và là màu của một đời người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc — trong chiến tranh và cả trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đinh Văn Hai | Câu chuyện thời hoa lửa