Đinh Văn Hồng- Pháo dập

Đinh Văn Hồng, quê ở Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, vẫn còn nhớ như in những ngày chiến trường Campuchia đầy khói lửa. Hồi đó, cả tiểu đội của anh đang tiến vào một vùng rừng rậm, nơi tin tức về lực lượng địch luôn dày đặc và hiểm nguy rình rập từng bước chân. Buổi sáng hôm ấy, bầu trời còn mờ sương, nhưng tiếng pháo của địch đã vang lên bất ngờ, rền rĩ khắp vùng, khiến mọi người hoảng hốt. Đinh Văn Hồng cảm giác như từng tấc đất dưới chân mình rung lên theo từng loạt pháo dập. Anh nhớ rõ tiếng la hét của đồng đội, mùi khét lẹt của đất đá nổ tung và cảm giác tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong khoảnh khắc ấy, Hồng gần như mất phương hướng, nhưng bản năng sinh tồn và huấn luyện chiến trường giúp anh nhanh chóng bò xuống hào, tìm chỗ trú an toàn.
Những mảnh đất, mảnh gỗ, và cả những tấm lá rừng bay vèo qua mặt, trúng vào vai, vào chân, làm anh đau nhói nhưng không thể kêu than. Anh nhìn xung quanh và thấy một số đồng đội bị thương, máu thấm đẫm áo, nhưng họ vẫn cố gắng giúp nhau bò vào nơi an toàn. Hình ảnh ấy ám ảnh Hồng suốt cuộc đời: sự dũng cảm, sự kiên cường và cả nỗi sợ hãi đến tột cùng của những người lính trẻ. Anh nhớ lại cách mà tiểu đội phối hợp, hô nhau nhịp nhàng để tránh những loạt pháo tiếp theo, từng bước lùi, từng cú bò, rồi lại tiếp tục tiến lên, dù tim ai cũng như thắt lại vì tiếng bom đạn.
Trong lúc đó, Hồng còn nhớ rõ nỗi nhớ nhà, nhớ Tân Ngãi bình yên, nhớ mùi cơm mẹ nấu và giọng cười của những người thân. Nhưng chính những ký ức ấy lại giúp anh giữ vững tinh thần. Anh tự nhủ phải sống để trở về, để kể lại câu chuyện của mình và đồng đội. Sau trận pháo dập hôm ấy, Hồng và tiểu đội mất vài người, một số bị thương nặng, nhưng những người còn lại đều hiểu rằng chiến trường không chừa một ai. Cảnh tượng pháo nổ, đất đá bay tứ tung và sự căng thẳng tột cùng ấy đã khắc sâu vào tâm trí Hồng, khiến anh thấm thía hơn giá trị của sự sống, tình đồng đội và lòng quả cảm. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhắm mắt lại, Hồng vẫn thấy khói lửa, nghe tiếng pháo và cảm nhận được nhịp tim dồn dập của những ngày ấy. Nhưng anh cũng thấy được sự gắn kết vô hình giữa những người lính, sự hy sinh thầm lặng nhưng đầy anh dũng. Chiến trường Campuchia, với những ngày bị pháo dập kinh hoàng, không chỉ là nỗi sợ hãi mà còn là bài học về lòng can đảm, về tinh thần không khuất phục trước hiểm nguy mà Đinh Văn Hồng sẽ mang theo suốt đời


