Đinh Văn Lâm – ký ức Tây Bắc 1953
Bác Đinh Văn Lâm – một cựu chiến binh từng tham gia vận chuyển lương thực phục vụ chiến dịch ở Tây Bắc năm 1953 – mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, giọng bác vẫn mộc mạc, chậm rãi, nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ đầy gian lao và tự hào.
Bác Đinh Văn Lâm – một cựu chiến binh từng tham gia vận chuyển lương thực phục vụ chiến dịch ở Tây Bắc năm 1953 – mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, giọng bác vẫn mộc mạc, chậm rãi, nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ đầy gian lao và tự hào.
Bác kể, những ngày đó, nhiệm vụ của bác và đồng đội là gùi lương thực vượt núi, tiếp tế cho bộ đội ở tuyến trước.
“Đường núi dốc lắm, toàn đá với đất, trơn trượt. Đi bộ là chính, gùi hàng trên lưng. Có hôm đi từ sáng đến tối mới tới nơi…”
Những con đường mòn quanh co giữa núi rừng Tây Bắc trở thành dấu chân quen thuộc của từng đoàn người. Họ nối nhau thành hàng dài, lặng lẽ bước đi trong sương sớm, trong cái nắng gắt hay cả những cơn mưa rừng bất chợt.
“Gùi nặng lắm, có khi hơn cả trọng lượng mình. Vai đau rát, chân mỏi nhừ… nhưng vẫn phải cố đi cho kịp.”
Không có tiếng súng trực diện như ngoài chiến trường, nhưng công việc của họ cũng đầy vất vả và không kém phần hiểm nguy. Chỉ cần trượt chân trên dốc núi là có thể gặp nguy hiểm.
Nhưng điều khiến họ vượt qua tất cả không chỉ là sức trẻ, mà còn là ý chí và niềm tin.
“Mỗi lần mệt, chỉ cần nghĩ đến bộ đội phía trước đang chờ lương thực, là lại cố bước tiếp. Không thể để họ thiếu cái ăn…”
Những bước chân chậm rãi nhưng bền bỉ ấy đã góp phần tạo nên “mạch sống” cho chiến trường. Mỗi bao gạo, mỗi gùi hàng đến được nơi cần đến là thêm một phần sức mạnh cho những người đang trực tiếp chiến đấu.
Bác Lâm nhớ lại, những đoàn người không ai nói nhiều, chỉ lặng lẽ đi, lặng lẽ làm, nhưng trong lòng ai cũng hiểu rõ vai trò của mình.
“Không ồn ào gì đâu, cứ thế mà làm thôi. Ai cũng xác định việc của mình quan trọng.”
Nhiều năm sau, khi nhắc lại những ngày tháng ấy, bác chỉ cười hiền, giọng nhẹ nhàng:
“Không có tụi tôi… thì bộ đội phía trước cũng khó mà đánh được.”
Một câu nói giản dị, nhưng ẩn chứa niềm tự hào sâu sắc về những đóng góp thầm lặng. Không phải ai cũng cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng mỗi người một việc, tất cả đều góp phần làm nên thắng lợi chung.
Câu chuyện của bác Đinh Văn Lâm là hình ảnh tiêu biểu cho những con người lặng lẽ phía sau chiến tuyến – những người đã gùi từng bao gạo, vượt từng con dốc, để tiếp sức cho cả một chiến dịch lịch sử.


