Bài viết

Đinh Văn Sửu

Phú Thọ24/12/2025Đoàn xã Cự Đồng (Đoàn xã Cự Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đinh Văn Sửu sinh ngày 01 tháng 01 năm 1935. Cuộc đời ông bắt đầu trong những năm tháng đất nước còn nhiều biến động, khi cái nghèo và chiến tranh in hằn lên từng nếp nhà, từng phận người. Tuổi trẻ của ông không có nhiều lựa chọn bình yên, chỉ có một con đường rõ ràng: đứng lên khi Tổ quốc gọi tên.

Năm 1968, ở tuổi ngoài ba mươi – cái tuổi mà nhiều người đã yên bề gia thất – Đinh Văn Sửu nhập ngũ. Quyết định ấy không ồn ào, không lời thề vang dội, chỉ là sự lặng lẽ khoác ba lô lên vai, để lại sau lưng gia đình và những dự định riêng, mang theo trách nhiệm của một người đàn ông đã thấm thía giá trị của độc lập, tự do.

Ông được biên chế về Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 222, làm nhiệm vụ tại Campuchia. Đất bạn những năm ấy xa lạ, khí hậu khắc nghiệt, rừng sâu, đường hành quân gian nan. Không chỉ đối mặt với thiếu thốn và bệnh tật, người lính còn phải vượt qua nỗi nhớ nhà âm ỉ trong từng đêm dài. Chính trong hoàn cảnh ấy, hoa lửa của người lính Việt Nam nở lên – không rực rỡ, mà bền bỉ và kiên cường.

Đinh Văn Sửu là người lính điềm đạm, ít nói nhưng chắc chắn. Ông làm việc bằng kinh nghiệm, bằng sự chín chắn của tuổi đời và sự gương mẫu trong từng hành động. Nhờ đó, ông được giao trọng trách B phó Tiểu đoàn 2. Ở cương vị ấy, ông không chỉ là người chỉ huy, mà còn là chỗ dựa tinh thần cho anh em chiến sĩ trẻ. Ông dạy họ cách giữ kỷ luật, cách vượt qua gian khổ, và quan trọng hơn cả là cách giữ vững nhân cách người lính nơi đất khách quê người.

Những năm tháng tại Campuchia, hoa lửa cháy trong lòng người lính không phải bằng tiếng reo chiến thắng, mà bằng những điều rất nhỏ: một lần hoàn thành nhiệm vụ an toàn, một đêm tuần tra trọn vẹn, một đồng đội được động viên đúng lúc. Đó là ngọn lửa của tình quốc tế, của trách nhiệm, của tinh thần “giúp bạn là giúp mình”.

Năm 1974, Đinh Văn Sửu xuất ngũ, mang quân hàm Trung sỹ, khép lại sáu năm quân ngũ đầy thử thách. Ngày rời đơn vị, ông không mang theo danh hiệu lớn lao, nhưng mang theo một điều quý giá hơn: niềm tự hào đã sống trọn với nhiệm vụ của người lính.

Trở về đời thường, Đinh Văn Sửu lại hòa vào nhịp sống giản dị của nhân dân. Nhưng trong dáng ngồi trầm tư, trong ánh mắt sâu lắng ấy, vẫn còn nguyên hoa lửa của một thời chinh chiến – ngọn lửa không tắt, lặng lẽ soi đường cho con cháu hiểu rằng:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh thầm lặng của biết bao người đi trước. Và ở đâu đó trên những cánh rừng đất bạn năm xưa, dấu chân của người lính Tiểu đoàn 2 – Sư đoàn 222 vẫn còn in lại, như một chứng nhân cho một thời nghĩa tình, kiên cường và bất khuất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn