Bài viết

Đinh Văn Thân

Phú Thọ24/12/2025Đoàn xã Cự Đồng (Đoàn xã Cự Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đinh Văn Thân sinh ngày 11 tháng 12 năm 1959, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Tuổi thơ của anh gắn với làng quê bình dị, nơi con người quen chịu đựng và biết đứng lên từ thiếu thốn. Chính từ đó, trong lòng Thân sớm hình thành một đức tính lặng lẽ nhưng bền bỉ – thứ sẽ theo anh suốt cuộc đời người lính.

Năm 1977, khi vừa bước qua tuổi mười bảy, Đinh Văn Thân nhập ngũ. Ngày lên đường, anh mang theo hành trang giản dị và một quyết tâm rõ ràng: làm tròn nghĩa vụ của người thanh niên trong thời đất nước còn nhiều thử thách. Quân ngũ đón anh bằng kỷ luật nghiêm khắc, những ngày huấn luyện căng thẳng và nhịp sống không có chỗ cho sự chần chừ.

Sau thời gian đào tạo, Thân được phân công công tác quân y, trở thành y tá của Sư đoàn 375. Công việc của anh không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng lại hiện diện ở nơi cần sự tỉnh táo và lòng nhân ái nhất. Những ca trực xuyên đêm, những chuyến cơ động theo đơn vị, những lần chăm sóc đồng đội trong điều kiện thiếu thốn… tất cả đòi hỏi không chỉ kiến thức chuyên môn mà còn cả sự bình tĩnh và tận tâm.

Giữa môi trường quân đội khắc nghiệt, hoa lửa của người lính quân y nở lên theo cách rất riêng. Đó là ngọn lửa của trách nhiệm, của tình đồng đội và của ý thức rằng mỗi bàn tay chăm sóc kịp thời có thể giữ lại sức khỏe, niềm tin cho người lính đang làm nhiệm vụ. Đinh Văn Thân luôn có mặt đúng lúc, làm việc cẩn trọng, đặt sự an toàn của đồng đội lên trên hết.

Nhờ sự tận tụy và tinh thần kỷ luật cao, anh được tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ quan trọng trong đơn vị. Khi xuất ngũ năm 1982, Đinh Văn Thân mang quân hàm Trung sỹ, chức vụ y tá Sư đoàn 375. Năm năm quân ngũ không dài so với lịch sử, nhưng đủ để rèn giũa một con người trưởng thành, vững vàng và giàu lòng nhân ái.

Ngày trở về đời thường, anh lại hòa vào cuộc sống giản dị của nhân dân. Nhưng trong cách sống chu đáo, trong thái độ làm việc có trước có sau, vẫn còn đó dấu ấn của một thời hoa lửa. Ngọn lửa ấy không cháy bằng tiếng súng, mà bằng sự chăm sóc thầm lặng, bằng tinh thần trách nhiệm và trái tim của người lính mang áo trắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn