Đinh Văn Toàn (1)
Đinh Văn Toàn
Giữa những dãy núi trập trùng của Việt Bắc, nơi sương sớm phủ kín lối mòn và suối nguồn róc rách giữa đại ngàn, có một người lính đã đi qua những năm tháng hoa lửa của chiến tranh – Đinh Văn Toàn.
Ông sinh năm 1947, lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa. Tuổi thơ của Toàn không chỉ có cánh diều và tiếng sáo, mà còn có tiếng máy bay gầm rú và những đêm sơ tán. Năm 1971, khi vừa tròn mười bốn tuổi, ông sớm rời mái nhà để bước vào môi trường quân ngũ, khoác lên mình màu áo lính giữa thời chiến.
Toàn được biên chế về Đại đội 11, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 174, Đoàn 222, thuộc Quân khu Việt Bắc. Núi rừng Việt Bắc khi ấy vừa là hậu phương, vừa là tuyến lửa. Những ngày huấn luyện gian khổ rèn giũa cậu thiếu niên thành người lính thực thụ: hành quân xuyên rừng sâu, băng qua suối lạnh, học cách giữ vững đội hình giữa địa hình hiểm trở.
Có những đêm pháo sáng rực trời, ánh lửa hắt lên sườn núi như những đóa hoa lửa đỏ rực giữa bóng tối. Đất đá rung chuyển, tiếng nổ dội vào vách núi. Trong khói súng mù mịt, Toàn cùng đồng đội đào công sự, vận chuyển đạn dược, giữ thông tin liên lạc. Dù tuổi còn trẻ, ông luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao, không lùi bước trước gian nguy.
Ba năm từ 1971 đến 1974 là quãng thời gian tôi luyện ý chí. Rừng núi dạy ông cách chịu đựng giá lạnh mùa đông, cái ẩm ướt triền miên mùa mưa và cả sự khắc nghiệt của chiến tranh. Nhưng chính nơi ấy cũng nuôi dưỡng tình đồng đội sâu nặng – những bữa cơm vội giữa rừng, những câu chuyện kể bên bếp lửa nhỏ, những cái siết tay thật chặt trước giờ làm nhiệm vụ.
Năm 1974, Đinh Văn Toàn hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ, rời Đại đội 11, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 174, Đoàn 222. Ngày chia tay đơn vị, ông đứng lặng nhìn về phía núi rừng – nơi đã ghi dấu những bước chân tuổi trẻ giữa hoa lửa.
Trở về đời thường, ông mang theo ký ức không thể phai về một thời gian khó nhưng đầy nghĩa tình. Những năm tháng ấy đã dạy ông giá trị của lòng dũng cảm, của trách nhiệm và của tình người.



