Bài viết

Đinh văn Tuấn

Phú Thọ21/01/2026Đoàn xã Cự Đồng (Đoàn xã Cự Đồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đinh Văn Tuấn sinh năm 1935, thuộc thế hệ lớn lên trong những năm đất nước chìm trong đói nghèo và chiến tranh. Tuổi trẻ của ông không có nhiều yên bình, bởi tiếng bom và những mùa đói nối tiếp nhau đã sớm rèn giũa trong ông sự chịu đựng và bản lĩnh của một người đàn ông quê mùa mà kiên cường.

Năm 1968, khi đã bước qua tuổi ba mươi, ở cái tuổi mà nhiều người đã ổn định gia đình và cuộc sống, Đinh Văn Tuấn vẫn tình nguyện nhập ngũ. Ông ra đi không mang theo sự bồng bột của tuổi trẻ, mà mang theo trách nhiệm, sự từng trải và quyết tâm làm tròn nghĩa vụ với Tổ quốc. Ông được biên chế vào Tiểu đoàn 5, Đoàn 222, làm nhiệm vụ quốc tế trên đất bạn Campuchia.

Chiến trường Campuchia là một thử thách khắc nghiệt. Rừng sâu, khí hậu nóng ẩm, bệnh sốt rét, thiếu thốn lương thực và thuốc men luôn rình rập. Địch không lộ diện rõ ràng, thường đánh du kích, ẩn nấp trong rừng già. Trong hoàn cảnh đó, kinh nghiệm sống và sự điềm tĩnh của Đinh Văn Tuấn trở thành điểm tựa cho anh em chiến sĩ.

Ông được giao nhiệm vụ B Phó. Trên cương vị ấy, Tuấn không chỉ là người phụ trách chỉ huy, mà còn là người anh cả của đơn vị, bởi nhiều chiến sĩ trong B kém ông cả chục tuổi. Ông dạy anh em cách giữ sức khi hành quân dài ngày, cách phân chia nước uống, cách nhận biết dấu hiệu nguy hiểm trong rừng. Những lời dặn dò giản dị nhưng quý giá ấy đã giúp nhiều người vượt qua những thời khắc sinh tử.

Trong một lần làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến hành quân, đơn vị ông bất ngờ chạm địch. Giữa làn đạn bắn tỉa, Tuấn bình tĩnh tổ chức đội hình, bảo vệ an toàn cho lực lượng phía sau. Khi một chiến sĩ bị thương, ông trực tiếp cõng đồng đội vượt qua đoạn rừng hiểm trở. Một mảnh đạn sượt qua sườn, để lại vết sẹo suốt đời, nhưng ông vẫn ở lại vị trí cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành.

Những năm làm nhiệm vụ quốc tế không chỉ có chiến đấu. Ông và đồng đội còn giúp đỡ nhân dân Campuchia ổn định cuộc sống, dựng lại nhà cửa, chia sẻ từng nắm gạo, từng viên thuốc. Những việc làm lặng lẽ ấy không được ghi thành chiến công, nhưng đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người dân và trong ký ức của những người lính.

Năm 1974, Đinh Văn Tuấn hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ. Khi rời quân đội, ông mang quân hàm Trung sỹ, chức vụ B Phó, Tiểu đoàn 5, Đoàn 222, Campuchia. Trên giấy tờ chỉ vài dòng ngắn gọn, nhưng phía sau là sáu năm gian khổ nơi rừng sâu đất bạn, là những hy sinh thầm lặng không thể đong đếm.

Trở về đời thường, ông sống giản dị, lặng lẽ như bao người nông dân khác. Ông hiếm khi kể về chiến tranh, bởi với ông, những năm tháng ấy không phải để khoe khoang, mà để nhắc mình sống trọn nghĩa, trọn tình với đồng đội đã nằm lại nơi xứ người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đinh văn Tuấn | Câu chuyện thời hoa lửa