Bài viết

Đinh Văn Tuất

Phú Thọ12/01/2026Đoàn xã Cự Đồng (Đoàn xã Cự Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đinh Văn Tuất sinh năm 1954, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Tuổi thơ của anh gắn với làng quê nghèo, với con đường đất đỏ, với những buổi chiều nghe tin chiến sự qua chiếc radio cũ. Ngay từ sớm, trong lòng Tuất đã hình thành một ý nghĩ giản dị: khi Tổ quốc cần, mình sẽ lên đường.

Năm 1976, vừa tròn hai mươi hai tuổi, Đinh Văn Tuất nhập ngũ. Chiến tranh vừa lùi xa nhưng tiếng súng vẫn chưa hoàn toàn yên tắt. Ngày rời quê, anh khoác ba lô nặng trĩu, mang theo lời dặn của mẹ và ánh nhìn lặng lẽ của cha — những ánh nhìn gửi gắm niềm tin nhiều hơn lời nói.

Anh được biên chế vào Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 42. Những tháng huấn luyện đầu tiên đầy mồ hôi và kỷ luật thép đã nhanh chóng rèn giũa Tuất thành một người lính cứng cáp. Anh ít nói, sống nguyên tắc, luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao. Chính sự điềm đạm ấy khiến đồng đội tin cậy, cấp trên yên tâm.

Những năm sau đó, đơn vị anh liên tục cơ động làm nhiệm vụ chiến đấu, truy quét và giữ gìn địa bàn. Rừng núi hun hút, đêm dài đặc quánh mùi ẩm đất và khói súng. Có những đêm hành quân không ánh trăng, chỉ có tiếng dép cao su chạm đá và nhịp thở gấp gáp của người lính trẻ. Giữa mưa rừng và đạn lạc, Đinh Văn Tuất học cách giữ vững đội hình, giữ vững tinh thần cho anh em trong tiểu đội.

Trong một trận đụng độ ác liệt, tiểu đội rơi vào tình thế khó khăn, đội hình bị chia cắt. Người tiểu đội trưởng bị thương. Giữa khói lửa mù mịt, Tuất bình tĩnh nhận chỉ huy, nhanh chóng tổ chức lại lực lượng, vừa chiến đấu, vừa đưa thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm. Tiểu đội giữ vững trận địa cho đến khi lực lượng chi viện tới nơi. Sau trận ấy, anh chính thức được giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng.

Từ đó, Đinh Văn Tuất không chỉ là người chỉ huy, mà còn là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội. Anh luôn là người đi đầu khi tiến công, đi cuối khi rút lui. Những lúc gian khổ nhất, anh chia đều từng nắm gạo, từng ngụm nước, nhường phần khó cho mình. Tình đồng đội trong hoa lửa đã gắn kết họ như ruột thịt.

Năm 1981, Đinh Văn Tuất xuất ngũ. Ngày chia tay đơn vị, anh mang quân hàm Trung sỹ, chức vụ Tiểu đội trưởng Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 42. Ba lô vẫn nhẹ như ngày nhập ngũ, nhưng ký ức thì đầy ắp những gương mặt đã cùng anh vượt qua mưa bom, lửa đạn — có người trở về, có người nằm lại mãi với rừng núi.

Trở về đời thường, Đinh Văn Tuất sống giản dị, cần mẫn như bao người lính năm xưa. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, những năm tháng hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn. Đó là quãng đời đã rèn cho anh bản lĩnh, trách nhiệm và niềm tin bền bỉ vào giá trị của hòa bình.

Bởi có những con người như anh, đã lặng lẽ đi qua lửa đạn, để hôm nay đất nước được yên bình — bình yên được nở ra từ chính những hoa lửa của một thời không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn