Đinh Xuân Bách
Trận đánh không thể quên năm 1972 Ký ức sâu đậm nhất trong lòng ông Bách là trận đánh tại Quảng Trị. Đó là thời khắc sinh tử mà ông vẫn rùng mình khi nhắc đến. “Ban ngày ở hầm, tối thì đi trinh sát. Khi trinh sát tiếp xúc gần địch thì về báo cho đơn vị tập trung quân chiến đấu để dành giật từng tấc đất trước quân thù. Mỗi lần đi, đi tầm 3-5 người. Mỗi người đều hết sức cẩn thận để tránh bị địch phát hiện. May mắn thay không lần nào chúng tôi bị địch phát hiện cả. Sau khi về báo đơn vị thì cả tiể
Trận đánh không thể quên năm 1972 Ký ức sâu đậm nhất trong lòng ông Bách là trận đánh tại Quảng Trị. Đó là thời khắc sinh tử mà ông vẫn rùng mình khi nhắc đến. “Ban ngày ở hầm, tối thì đi trinh sát. Khi trinh sát tiếp xúc gần địch thì về báo cho đơn vị tập trung quân chiến đấu để dành giật từng tấc đất trước quân thù. Mỗi lần đi, đi tầm 3-5 người. Mỗi người đều hết sức cẩn thận để tránh bị địch phát hiện. May mắn thay không lần nào chúng tôi bị địch phát hiện cả. Sau khi về báo đơn vị thì cả tiểu đoàn đi đánh, nhưng hỏa lực cũng như quân của địch áp đảo của mình nên nhiều đồng đội của tôi đã phải nằm xuống. Mặc dù vậy, với ý chí một tấc không đi, một ly không rời chúng tôi vẫn giữ khí phách người lính cụ Hồ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Căng thẳng nhất là 12 ngày đêm tại Thành Cổ Quảng Trị. Đánh nhau không kể giờ giấc, kể cả ngày lẫn đêm. Bom đạn mịt mù, máy bay VO10, N19 của địch thám thính, trinh sát gọi phản lực rải bom liên tục và pháo biển bắn vào dữ dội.” “Cuộc chiến khiến chúng tôi trưởng thành nhanh hơn bất kỳ điều gì. Nhưng cũng mang đi quá nhiều người mình thương.”



