Đinh Xuân Mong
Đinh Xuân Mong sinh ngày 04 tháng 10 năm 1956, lớn lên khi đất nước còn in hằn dấu vết chiến tranh. Tuổi thiếu niên của anh gắn với những con đường làng lổn nhổn hố bom và những câu chuyện về người lính công binh mở đường trong mưa lửa. Chính từ đó, trong anh sớm nhen lên ý chí được góp sức mình cho Tổ quốc.
Tháng 2 năm 1975, khi chưa tròn mười chín tuổi, Đinh Xuân Mong nhập ngũ, bước vào hàng ngũ Bộ đội Công binh. Công việc của anh không trực tiếp đối diện kẻ thù, nhưng luôn đi trước đội hình chiến đấu, mở đường, bắc cầu, rà phá bom mìn. Mỗi mét đất được thông tuyến là một bước tiến của toàn đơn vị, là sự sống cho những đoàn quân phía sau.
Những ngày ấy, “hoa lửa” không chỉ bừng lên từ tiếng súng hay pháo nổ, mà còn lóe sáng trong từng khoảnh khắc thầm lặng: khi ngòi nổ được tháo gỡ an toàn, khi cây cầu dã chiến hoàn thành trong đêm, khi đoàn xe vượt qua an toàn giữa mưa bom còn sót lại. Đinh Xuân Mong hiểu rằng sự bình yên của người khác được đánh đổi bằng sự cẩn trọng và bản lĩnh của người lính công binh.
Qua năm tháng rèn luyện, anh trưởng thành nhanh chóng cả về tay nghề lẫn tinh thần chỉ huy. Được tín nhiệm giao nhiệm vụ A phó trong đơn vị thuộc Bộ Tư lệnh Công binh, anh vừa trực tiếp làm nhiệm vụ, vừa dìu dắt chiến sĩ trẻ. Với anh, kỷ luật là sinh mệnh, còn đồng đội là điểm tựa vững chắc nhất giữa hiểm nguy.
Những năm sau chiến tranh, công binh vẫn tiếp tục cuộc chiến thầm lặng với bom mìn còn sót lại, với thiên nhiên khắc nghiệt và những công trình khẩn trương phục vụ xây dựng đất nước. Trong gian khó ấy, Đinh Xuân Mong luôn giữ vững tác phong người lính: điềm tĩnh, chắc chắn và không bao giờ chủ quan trước hiểm nguy.
Tháng 4 năm 1981, anh xuất ngũ với quân hàm Thượng sỹ, hoàn thành chặng đường quân ngũ hơn sáu năm đầy gian nan nhưng đáng tự hào. Ngày rời đơn vị, anh nhìn lại những con đường đã mở, những cây cầu đã bắc, nơi mồ hôi và tuổi trẻ của người lính công binh đã hòa vào đất.
Trở về đời thường, Đinh Xuân Mong mang theo trong mình ký ức về những năm tháng hoa lửa – không rực rỡ phô trương, mà bền bỉ, âm thầm và vững chắc như chính công việc của người lính Công binh Bộ Tư lệnh. Đó là thứ ánh sáng không dễ nhìn thấy, nhưng chính nó đã góp phần làm nên những con đường bình yên cho Tổ quốc hôm nay.



