ĐỖ CHÁNH VỊ: NGƯỜI CHIẾN SĨ Y TÁ VÀ KHÚC TRÁNG CA BIÊN GIỚI TÂY NAM
Khi đất nước vừa vẹn tròn niềm vui độc lập chưa lâu, tiếng súng xung đột ở biên giới Tây Nam lại bùng lên đầy nhức nhối. Tháng 11 năm 1976, chàng thanh niên 19 tuổi đất nắng gió Phan Rang – Đỗ Chánh Vị gác lại những ước mơ riêng, mang theo đức tin kính Chúa yêu nước của người con Đạo Long, lên đường nhập ngũ. Chú không ngờ rằng, những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của mình sẽ gắn liền với một trong những trang sử khốc liệt nhưng oai hùng nhất của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Người Y Tá Giữa Lửa Đạn D15e976
Bước vào chiến trường Tây Nam, chú Đỗ Chánh Vị được phân công làm nhiệm vụ của một Y tá thuộc Đại đội 15, Trung đoàn 976 (D15e976). Trung đoàn 976 lúc bấy giờ là một trong những đơn vị bộ binh trực tiếp tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên cương, rồi sau đó làm nghĩa vụ quốc tế cao cả, cứu nhân dân Campuchia khỏi thảm họa diệt chủng.
Đối với một người lính y tá chiến trường, trận tuyến của họ không chỉ là tay súng đánh địch, mà còn là cuộc chiến giành giật sự sống cho đồng đội ngay dưới làn mưa bom bão đạn.
Ký ức của tháng 7 và tháng 8 năm 1980 (thg 7-80) mãi mãi là những ngày tháng không thể nào quên. Đó là thời điểm các trận đánh diễn ra liên miên, ác liệt. Giữa rừng già biên giới hầm hập nóng, tiếng bộc phá nổ rền trời, y tá Đỗ Chánh Vị đã cùng túi thuốc băng ca, bất chấp hiểm nguy từ mìn lá, mìn râu tôm, bò qua từng công sự để băng bó, sơ cứu cho đồng đội.
Nhiều lần, chiếc áo sờn bạc màu của chú ướt đẫm máu của thương binh. Có những người đồng đội đã mỉm cười yên lòng khi được chú cứu sống, nhưng cũng có những người đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên tay chú. Những giọt nước mắt lăn dài hòa cùng bụi đường chiến trận, trác tuyệt và đau thương.
Tình Đồng Đội Và Nhành Hoa Kỷ Niệm
Sau những năm tháng cống hiến xương máu nơi biên thùy, chú Đỗ Chánh Vị xuất ngũ, mang theo quân hàm Trung úy (H1) và những vết thương rát buốt mỗi khi trái gió trở trời. Chú nhận quyết định nghỉ theo chế độ HCCC vào ngày 3 tháng 8.
Chiến tranh lùi xa, nhưng mạch ngầm đồng đội thì chưa bao giờ tắt. Năm 2015, chú chính thức tham gia vào Hội Cựu chiến binh Việt Nam (HCCSVV), tiếp tục giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" giữa đời thường. Với những cống hiến thầm lặng nhưng vĩ đại cho xương máu hồi sinh, chú đã vinh dự được Tặng Kỷ niệm chương cao quý.
Tháng 6 năm 2024 vừa qua, mốc thời gian đánh dấu sự sum vầy khi chú cùng các đồng đội cũ thuộc HVK4 ngồi lại bên nhau. Những mái đầu nay đã bạc, những nếp nhăn đã hằn sâu trên khuôn mặt, nhưng khi nhắc lại mật danh D15e976 hay những ngày tháng 7-80 rực lửa, ánh mắt của người y tá năm xưa vẫn sáng ngời vẹn nguyên hào khí.


