ĐÒ CHÈO NHẸ QUA DÒNG THẠCH HÃN (1)
ĐÒ CHÈO NHẸ QUA DÒNG THẠCH HÃN
Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành nơi diễn ra những trận chiến ác liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Giữa mưa bom bão đạn ấy có một người lính trẻ tên là Lê Bá Dương, khi đó mới ngoài đôi mươi.
Ông cùng đồng đội thuộc một đơn vị chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Những ngày ấy, bom đạn dội xuống gần như suốt ngày đêm. Đất đá, gạch vụn và khói lửa phủ kín chiến hào. Mỗi mét đất giành được đều phải đánh đổi bằng máu và sự hy sinh của biết bao chiến sĩ.
Trong một trận đánh ác liệt bên dòng sông Thạch Hãn, đơn vị của Lê Bá Dương nhận lệnh vượt sông vào tiếp viện cho Thành cổ. Dòng sông khi ấy không chỉ có nước mà còn là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Pháo địch liên tục bắn phá, nhiều chiến sĩ đã ngã xuống ngay trên dòng sông.
Lê Bá Dương và đồng đội bơi trong đêm tối, mang theo vũ khí và lương thực. Khi đến bờ bên kia, ông phát hiện một người đồng đội bị thương nặng. Không chút do dự, ông cùng một chiến sĩ khác dìu đồng đội vào nơi trú ẩn an toàn rồi mới tiếp tục nhiệm vụ.
Những ngày chiến đấu trong Thành cổ vô cùng gian khổ. Thiếu nước uống, thiếu lương thực, nhưng điều đau lòng nhất là mỗi ngày đều có đồng đội hy sinh. Nhiều người vừa trò chuyện với nhau hôm trước, hôm sau đã nằm lại dưới lòng đất Quảng Trị.
Sau chiến tranh, mỗi lần trở lại Thành cổ, Lê Bá Dương đều nhớ về những người đồng đội mãi mãi tuổi đôi mươi. Chính từ những ký ức ấy, ông đã viết nên những câu thơ nổi tiếng:
"Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm..."
Hai câu thơ ngắn ngủi nhưng chứa đựng nỗi nhớ thương vô hạn đối với những người lính đã gửi tuổi xuân nơi chiến trường Quảng Trị.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Thành cổ Quảng Trị giờ đây là địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cách mạng. Những người lính năm xưa đã già đi, nhưng ký ức về những đồng đội nằm lại giữa dòng Thạch Hãn vẫn luôn hiện hữu trong trái tim họ.
Thông điệp
Câu chuyện về người lính Lê Bá Dương nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng hòa bình không phải điều tự nhiên có được. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu xương và những ước mơ còn dang dở của biết bao người con đất Việt trong những năm tháng hoa lửa. Hãy sống có trách nhiệm, biết trân trọng hiện tại và tiếp tục viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc bằng chính sự cống hiến của mình.



