Cựu chiến binh

Đó chính là “Thời hoa lửa” của bác Lê Văn Bình – một thời tuổi trẻ gắn với quân đội, với nghiệp vụ pháo binh, với tình đồng chí, đồng đội và những năm tháng không thể nào quên trong cuộc đời.

Thanh Hóa16/09/2026Xã Triệu Lộc (Xã Triệu Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA

Ký ức người lính Lê Văn Bình

Bác Lê Văn Bình, sinh năm 1958, quê tại xã Triệu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Sinh ra và lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều gian khó, tuổi trẻ của bác cũng gắn liền với một giai đoạn đặc biệt của lịch sử dân tộc – thời kỳ đất nước vừa trải qua chiến tranh và tiếp tục đứng trước những nhiệm vụ xây dựng, bảo vệ Tổ quốc.

Tháng 2 năm 1975, khi mới mười bảy tuổi, bác Lê Văn Bình lên đường nhập ngũ. Rời quê hương Triệu Lộc, bác tạm biệt gia đình để bước vào cuộc sống của người lính. Đó là bước ngoặt lớn, đưa một thanh niên quê nhà đến với môi trường quân đội, nơi bác được rèn luyện về ý chí, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.

Bác được biên chế về Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 209, Sư đoàn 312, Quân đoàn 1. Những ngày đầu trong quân ngũ là những ngày tháng học tập và rèn luyện với nhiều thử thách. Từ nền nếp sinh hoạt, điều lệnh, huấn luyện quân sự đến những nhiệm vụ chuyên môn, tất cả đều đòi hỏi sự nghiêm túc và cố gắng.

Trong quá trình công tác, bác được học qua Trường Quân chính Quân đoàn 1, đồng thời được đào tạo về nghiệp vụ pháo binh. Những kiến thức và kỹ năng được trang bị qua học tập đã giúp bác nâng cao trình độ chuyên môn, từng bước trưởng thành và đảm nhận những nhiệm vụ có trách nhiệm cao hơn trong đơn vị.

Pháo binh là một lĩnh vực đòi hỏi sự chính xác, hiệp đồng chặt chẽ và tinh thần kỷ luật cao. Mỗi cán bộ, chiến sĩ phải nắm chắc chuyên môn, phối hợp tốt với đồng đội và thực hiện nhiệm vụ theo đúng yêu cầu. Những tháng ngày học tập, huấn luyện và thực hành nghiệp vụ đã giúp bác có thêm kinh nghiệm trong quá trình phục vụ.

Một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời quân ngũ của bác là tháng 10 năm 1979, khi bác được kết nạp vào Đảng. Được đứng vào hàng ngũ của Đảng là niềm vinh dự, đồng thời cũng là trách nhiệm để bác tiếp tục rèn luyện, gương mẫu trong công tác và hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Qua quá trình phấn đấu, bác từng bước trưởng thành từ một chiến sĩ trẻ trở thành cán bộ chỉ huy. Bác được giao đảm nhiệm chức vụ Đại đội trưởng, trực tiếp tổ chức, quản lý và chỉ huy cán bộ, chiến sĩ trong đại đội.

Đảm nhiệm cương vị Đại đội trưởng đòi hỏi người cán bộ phải có bản lĩnh, tinh thần trách nhiệm và khả năng tổ chức. Bác vừa phải nắm chắc chuyên môn, vừa duy trì nền nếp, kỷ luật, huấn luyện và cùng cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.

Trong thời gian phục vụ, bác mang quân hàm Trung úy. Quân hàm ấy ghi dấu quá trình rèn luyện và trưởng thành của bác trong môi trường quân đội, từ một thanh niên trẻ ngày đầu nhập ngũ đến người cán bộ trực tiếp chỉ huy đơn vị.

Những năm tháng quân ngũ cũng là quãng thời gian bác được sống cùng đồng đội, chia sẻ với nhau những niềm vui, nỗi buồn và những khó khăn trong cuộc sống. Tình đồng chí, đồng đội được vun đắp qua từng ngày, trở thành một trong những ký ức sâu sắc nhất của người lính.

Từ tháng 2 năm 1975 đến tháng 12 năm 1987, hơn mười hai năm trong quân ngũ là một chặng đường tuổi trẻ đáng nhớ của bác Lê Văn Bình. Đó là quãng thời gian bác được học tập, rèn luyện, trưởng thành về chuyên môn và từng bước đảm nhiệm những vị trí công tác quan trọng hơn.

Đến tháng 12 năm 1987, bác xuất ngũ, trở về quê hương Triệu Lộc. Sau hơn mười hai năm xa gia đình và gắn bó với quân đội, ngày trở về đánh dấu một bước chuyển mới trong cuộc đời bác.

Bác trở về với hành trang là những năm tháng trong màu áo lính, những kiến thức nghiệp vụ pháo binh, những kinh nghiệm được tích lũy qua công tác và những kỷ niệm về đồng đội. Đặc biệt, những bài học về kỷ luật, trách nhiệm và tinh thần đoàn kết trong quân đội vẫn là những giá trị theo bác trong cuộc sống sau này.

Nhìn lại hành trình ấy, từ một thanh niên quê Triệu Lộc nhập ngũ năm 1975, bác Lê Văn Bình đã từng bước trưởng thành trong môi trường quân đội. Bác được học tập tại Trường Quân chính Quân đoàn 1, được đào tạo nghiệp vụ pháo binh, trở thành đảng viên năm 1979, đảm nhiệm chức vụ Đại đội trưởng và mang quân hàm Trung úy.

Mỗi dấu mốc trong cuộc đời quân ngũ là một phần của câu chuyện. Nhưng có lẽ điều còn lại sâu sắc nhất chính là những năm tháng tuổi trẻ đã sống trong tập thể, cùng đồng đội rèn luyện, công tác và hoàn thành nhiệm vụ.

Hôm nay, khi những năm tháng ấy đã lùi xa, ký ức về Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 209, Sư đoàn 312, Quân đoàn 1 vẫn là một phần đáng trân trọng trong cuộc đời bác. Đó là nơi bác đã dành những năm tháng tuổi trẻ, nơi chứng kiến quá trình trưởng thành của một người lính quê Triệu Lộc.

Câu chuyện của bác Lê Văn Bình là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã khoác lên mình màu áo lính, được rèn luyện trong quân đội và trưởng thành qua từng nhiệm vụ. Từ người lính trẻ năm nào đến người cán bộ mang quân hàm Trung úy, Đại đội trưởng, hành trình ấy được xây dựng bằng sự cố gắng, kỷ luật và trách nhiệm.

Đó chính là “Thời hoa lửa” của bác Lê Văn Bình – một thời tuổi trẻ gắn với quân đội, với nghiệp vụ pháo binh, với tình đồng chí, đồng đội và những năm tháng không thể nào quên trong cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đó chính là “Thời hoa lửa” của bác Lê Văn Bình – một thời tuổi trẻ gắn với quân đội, với nghiệp vụ pháo binh, với tình đồng chí, đồng đội và những năm tháng không thể nào quên trong cuộc đời. | Câu chuyện thời hoa lửa