Đô đốc Bùi Đắc Tuyên – Sự Bi Kịch Của Quyền Lực Vương Triều Tây Sơn
Đô đốc Bùi Đắc Tuyên – Sự Bi Kịch Của Quyền Lực Vương Triều Tây Sơn
Trong lịch sử vương triều Tây Sơn giai đoạn hậu Quang Trung, Bùi Đắc Tuyên là một nhân vật trung tâm gắn liền với những biến động chính trị sâu sắc, phản ánh mặt trái của quyền lực và sự bi kịch dẫn đến sự suy vong của một triều đại hưng thịnh. Ông là cậu ruột của vua trẻ Cảnh Thịnh (Nguyễn Quang Toản).
Sau khi vua Quang Trung đột ngột băng hà năm 1792, thái tử Nguyễn Quang Toản lên ngôi khi mới 10 tuổi. Với cương vị là thái sư phụ chính, là người thân cận nhất của vua trẻ, Bùi Đắc Tuyên nhanh chóng thâu tóm toàn bộ quyền lực triều chính vào tay mình. Ông là người có tài quản lý hành chính nhưng lại mang nặng lòng tham quyền lực và sự đố kỵ phe phái.
Để củng cố vị thế độc tôn của mình, Bùi Đắc Tuyên đã thực hiện chính sách thanh trừng tàn nhẫn, gạt bỏ các công thần, tướng lĩnh trung thành, tài ba khác của nhà Tây Sơn như Trần Văn Kỷ, Vũ Văn Dũng. Ông bao che cho người nhà, đưa những kẻ bất tài lên nắm giữ các vị trí quân sự trọng yếu, gây nên sự chia rẽ phe phái sâu sắc trong nội bộ triều đình Phú Xuân.
Sự lộng quyền của Bùi Đắc Tuyên đã làm suy yếu nghiêm trọng sức mạnh tổng hợp của nhà Tây Sơn, tạo cơ hội vàng cho quân Nguyễn Ánh từ phía Nam mở các cuộc tấn công đánh chiếm đất đai. Cuối cùng, để cứu vãn triều đại, các tướng lĩnh trung thành đứng đầu là Đô đốc Vũ Văn Dũng đã làm một cuộc đảo chính binh biến đêm tối, bắt giữ và x xử lý Bùi Đắc Tuyên. Sự nghiệp và cuộc đời của ông là bài học lịch sử đắt giá về việc lộng quyền, mất đoàn kết nội bộ sẽ dẫn đến họa diệt vong cho cả một quốc gia.
Truyện 49: Tướng quân Võ Tánh – Nghĩa Khí "Thành Mất Theo Thành" Quân Nguyễn
Lịch sử thời kỳ nội chiến Tây Sơn - Nguyễn Ánh ghi nhận Võ Tánh là một trong "Gia Định tam hùng", vị tướng lĩnh kiệt xuất, kiên cường và có lòng nghĩa khí vĩ đại nhất của vương triều Nguyễn, người có sự hy sinh bi tráng tại thành Quy Nhơn.
Võ Tánh vốn là một thủ lĩnh quân sự độc lập nổi tiếng ở vùng Gia Định, sau đó đầu quân phò tá Nguyễn Ánh và được gả công chúa cho. Ông là người giỏi phòng thủ thành lũy, kỷ luật quân đội nghiêm minh, đi đến đâu không cho binh lính tơ hào một cây kim sợi chỉ của dân.
Năm 1199, Võ Tánh cùng Hiệp biện Ngô Tùng Châu được giao nhiệm vụ trấn giữ thành Quy Nhơn (thành Bình Định) – một vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng vừa chiếm được từ tay Tây Sơn. Ngay sau đó, đại quân Tây Sơn do hai danh tướng Trần Quang Diệu và Vũ Văn Dũng chỉ huy rầm rộ kéo đến bao vây chặt chẽ thành Quy Nhơn. Cuộc bao vây kéo dài ròng rã hơn một năm trời. Võ Tánh chỉ huy quân sĩ phòng thủ vô cùng kiên cường, bẻ gãy hàng trăm đợt tấn công của giặc.
Đến năm 1801, thành Quy Nhơn hoàn toàn cạn kiệt lương thực, quân sĩ phải ăn cả da giày, cỏ rác để sống qua ngày, không còn sức chiến đấu. Biết không thể chờ viện binh được nữa, Võ Tánh quyết định hy sinh thân mình để cứu hàng vạn binh sĩ. Ông cho lập một chiếc lầu gỗ cao trên đống thuốc súng, rồi viết một bức thư dũng cảm gửi cho tướng Tây Sơn Trần Quang Diệu cầu xin đừng sát hại hàng binh. Sau đó, ông bước lên lầu, châm ngòi nổ tự thiêu lẫm liệt. Cái chết nghĩa khí của ông không chỉ khiến tướng sĩ quân Nguyễn khóc ròng mà ngay cả danh tướng đối phương Trần Quang Diệu cũng rơi nước mắt cảm phục.



