Đô đốc Giáp Văn Cường: Người vị tướng nặng lòng vì biển đảo Tổ quốc và chiều sâu tấm lòng người chỉ huy
Bài phóng sự khắc họa tinh thần kiên trung bảo vệ chủ quyền biển đảo cùng sự hy sinh đầy trăn trở, thấm đượm tình đồng đội của Đô đốc Giáp Văn Cường — vị Đô đốc đầu tiên của Hải quân nhân dân Việt Nam.
"Đây là Tổ quốc, có chết cũng phải giữ!" — câu nói ngắn gọn nhưng đanh thép của Đô đốc Giáp Văn Cường giữa mây trời biển đảo đã trở thành mệnh lệnh từ trái tim của biết bao thế hệ chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam.
Giữa những hòn đá cằn cỗi, hoang dại nơi trùng khơi, vị tư lệnh kiên trung ấy luôn đau đáu một niềm tin chiến lược. Ông phân tích cho các chiến sĩ hiểu rằng, việc bám đảo, giữ đảo không đơn thuần là giữ những bãi đá hoang hoài, mà chính là giữ lấy biển trời thiêng liêng của Tổ quốc. Mất đảo là mất biển — vùng biển bao vây suốt từ Bắc chí Nam, nơi mà xuyên suốt chiều dài lịch sử, mọi kẻ thù xâm lược đều lấy làm con đường tiến đánh ta. Dù khó khăn, gian khổ hay phải hy sinh xương máu, giữ biển đảo là nhiệm vụ tối thượng không thể lui bước.
Thế nhưng, đằng sau sự sắt đá của một người chỉ huy trên chiến trường lại là một tấm lòng vô cùng nhân hậu và tràn đầy trăn trở đối với người lính. Kể lại câu chuyện cắt phép của chiến sĩ, giọng ông chùng xuống đầy tâm sự. Đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh còn vô cùng nghèo khó, vô vàn bà mẹ liệt sĩ thiếu ăn, biết bao trẻ em không được học hành tử tế. Mỗi chuyến tàu đưa một người lính từ đảo xa về đất liền nghỉ phép phải tiêu tốn tới 20 tấn dầu — thứ nhiên liệu đắt đỏ phải mua từ nước ngoài. Với ông, mỗi lần bớt đi một chuyến tàu đưa lính về phép là tiết kiệm được nguồn chi phí để giúp đỡ hàng trăm bà mẹ liệt sĩ có thêm vài tháng ăn.
"Chẳng ai nỡ làm cái việc táng tận lương tâm là cắt phép của các cậu. Nhưng hôm nay, tớ phải làm cái việc táng tận lương tâm ấy..." — lời tự xưng "tớ - các cậu" gần gũi, dằn dằn xót xa ấy đã chạm đến đáy lòng của mọi người lính. Ông hóm hỉnh nhưng đầy xót thương bảo: nếu ai có thể tự bơi về đất liền được thì ông cho về ngay.
Sự hy sinh lặng thầm ấy, cùng tình cảm ruột thịt giữa người chỉ huy và người lính, chính là điểm tựa vững chắc nhất để Tổ quốc không bao giờ bị trôi dạt giữa giông bão lịch sử.



