Đỗ Đức Hưng
ĐẠI ÚY QUÂN Y NGUYỄN THỊ KIM HẠNH – NGƯỜI GIỮ SỰ SỐNG GIỮA BIỂN ĐÔNG TRONG VỤ CỨU NẠN NGƯ DÂN KHÁNH HÒA (2017)**
ĐẠI ÚY QUÂN Y NGUYỄN THỊ KIM HẠNH – NGƯỜI GIỮ SỰ SỐNG GIỮA BIỂN ĐÔNG TRONG VỤ CỨU NẠN NGƯ DÂN KHÁNH HÒA (2017)**
Tháng 5 năm 2017, vùng biển Trường Sa đón một đợt gió mùa mạnh bất thường. Biển động dữ dội, sóng cao đến 4–5 mét khiến một tàu cá của nhóm ngư dân Khánh Hòa bị hỏng máy rồi chìm dần khi cách đảo Đá Tây hơn 20 hải lý. Tín hiệu báo nạn được truyền đi trong lúc sóng gió hỗn loạn. Khi ấy, tàu kiểm ngư KN–467 đang làm nhiệm vụ tuần tra gần khu vực đã lập tức chuyển hướng tiếp cận. Trên tàu có Đại úy quân y Nguyễn Thị Kim Hạnh, người phụ trách công tác cứu chữa và sơ cấp cứu trên biển.
Khi con tàu tiếp cận hiện trường, sóng lớn đánh liên tiếp vào mạn tàu, khiến việc tiếp cận nạn nhân khó khăn hơn rất nhiều. Các ngư dân trôi dạt trên biển trong tình trạng kiệt sức, nhiều người tím tái vì lạnh và mất nước. Một số người gần như bất tỉnh sau khi vật lộn hàng giờ với sóng dữ. Ngay khi nạn nhân đầu tiên được đưa lên boong, Đại úy Hạnh đã lao vào kiểm tra nhịp tim, hô hấp và huyết áp. Bà lập tức tiến hành ép tim – thổi ngạt cho một ngư dân đã ngừng thở thoáng qua. Chị phải thực hiện liên tục hơn mười phút để khôi phục nhịp tim cho người đàn ông ấy, trong khi thân tàu vẫn chao đảo dữ dội.
Trên boong tàu, gió biển quất mạnh khiến việc cấp cứu trở nên vô cùng nguy hiểm. Những thùng đồ cấp cứu phải buộc dây, còn Đại úy Hạnh quấn khăn quanh người để tránh gió táp lạnh. Chị yêu cầu chuẩn bị nước ấm, chăn giữ nhiệt và truyền dịch đối với các nạn nhân bị hạ thân nhiệt. Một ngư dân bị rách sâu cẳng chân do va vào lưới thép. Chị Hạnh phải rửa vết thương bằng nước muối, cầm máu và khâu tạm thời trong điều kiện thiếu sáng, chỉ có vài đèn pin buộc trên mái tàu.
Suốt bốn giờ liên tục, chị không rời vị trí cấp cứu. Từng người được chị kiểm tra lại thân nhiệt, hỏi thăm mức đau, động viên tâm lý để họ giữ tỉnh táo. Khi biển dịu dần, tất cả bảy ngư dân đều đã qua cơn nguy kịch – điều mà chính đồng đội cũng thừa nhận “là kết quả từ sự bình tĩnh và đôi tay vững vàng của quân y.”
Khi tàu KN–467 đưa được nạn nhân vào đảo an toàn, Đại úy Hạnh mới ngồi xuống nghỉ. Mồ hôi và nước biển làm ướt đẫm áo, giọng chị khản đặc nhưng vẫn cười:
“Họ sống là được rồi. Biển dữ lắm, mình không thể để ai mất thêm.”
Với đồng đội, chị được gọi bằng cái tên đầy yêu mến:
“Người giữ sự sống giữa Trường Sa.”



