Cựu Thanh niên xung phong

Đỗ Hải Đăng

Giữa thời hoa lửa, khi các ngôi làng nằm cách xa nhau bởi núi non và sông suối, Hải Đăng đảm nhận công việc đưa thư. Một ngày nọ, cậu nhận nhiệm vụ đặc biệt: chuyển một bức thư quan trọng vượt qua thung lũng đang bị cô lập bởi mưa lũ.

Đồng Nai13/06/2026Nguyễn Thị Thanh Vân (Đoàn xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Làng Minh Khê nằm bên dòng sông Bạch Hà, được bao quanh bởi những dãy núi xanh thẳm. Vào mùa hè, hoa phượng nở đỏ rực khắp các con đường đất, khiến người dân gọi khoảng thời gian ấy là thời hoa lửa.

Trong làng, Đỗ Hải Đăng là người đưa thư trẻ tuổi nhất.

Dù nắng gắt hay mưa dầm, cậu vẫn đều đặn mang thư từ, tin tức và những lời nhắn gửi đến các ngôi làng xa xôi.

Người dân tin tưởng Hải Đăng bởi cậu chưa từng làm thất lạc một bức thư nào.

Một buổi sáng đầu tháng sáu, trưởng làng gọi Hải Đăng đến.

Ông trao cho cậu một phong thư được niêm phong cẩn thận.

— Hải Đăng, cháu phải mang bức thư này đến làng Tân Phong trước khi mặt trời lặn ngày mai.

— Có chuyện gì quan trọng vậy bác?

— Trong thư là thông tin về việc mở tuyến dẫn nước mới cho cả vùng. Nếu chậm trễ, kế hoạch sẽ phải hoãn lại nhiều tháng.

Hải Đăng gật đầu nhận nhiệm vụ.

Nhưng đúng lúc ấy, mưa lớn bất ngờ kéo đến.

Những cơn mưa mùa hạ kéo dài suốt nhiều giờ khiến nước sông dâng cao. Con đường quen thuộc dẫn đến làng Tân Phong bị ngập hoàn toàn.

Nhiều người khuyên Hải Đăng nên chờ nước rút.

Thế nhưng cậu biết thời gian không còn nhiều.

Sau khi nghiên cứu bản đồ cũ của làng, Hải Đăng quyết định đi theo một lối mòn xuyên qua thung lũng Hỏa Sơn – con đường ít người sử dụng vì địa hình hiểm trở.

Sáng hôm sau, cậu lên đường.

Con đường đầy bùn đất trơn trượt.

Có lúc Hải Đăng phải bám vào rễ cây để leo qua những sườn dốc dựng đứng.

Đến giữa trưa, cậu gặp một cây cầu gỗ nhỏ đã bị nước lũ cuốn mất một phần.

Dưới chân cầu là dòng nước chảy xiết.

Hải Đăng tìm những thân tre gần đó rồi buộc thành một lối đi tạm.

Mất gần một giờ đồng hồ, cậu mới vượt qua được.

Khi mặt trời dần ngả về phía tây, cậu vẫn còn cách làng Tân Phong vài cây số.

Đúng lúc ấy, một trận mưa khác lại kéo đến.

Gió mạnh khiến việc di chuyển trở nên khó khăn hơn.

Nhưng Hải Đăng vẫn ôm chặt chiếc túi đựng thư trước ngực và tiếp tục bước đi.

Cuối cùng, khi những tia nắng cuối ngày còn sót lại phía chân trời, cổng làng Tân Phong đã hiện ra trước mắt.

Người dân vô cùng ngạc nhiên khi thấy cậu xuất hiện giữa thời tiết khắc nghiệt như vậy.

Bức thư được giao đúng thời hạn.

Nhờ đó, cuộc họp giữa các làng diễn ra như kế hoạch.

Vài tháng sau, hệ thống dẫn nước mới được xây dựng, mang nguồn nước ổn định đến cho hàng ngàn người dân trong vùng.

Khi biết câu chuyện về hành trình của Hải Đăng, mọi người đều cảm phục.

Nhưng cậu chỉ cười:

— Cháu không mang theo điều gì đặc biệt cả. Cháu chỉ mang theo một lời hứa.

Năm tháng trôi qua, người dân Minh Khê vẫn kể cho con cháu nghe về chàng trai đã vượt qua mưa lũ để hoàn thành nhiệm vụ.

Và mỗi khi mùa phượng đỏ trở lại, câu chuyện ấy lại được nhắc đến như một biểu tượng của trách nhiệm và lòng kiên trì trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn