Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐỖ HUY THẤN – KÝ ỨC KHÔNG QUÊN CỦA NGƯỜI THƯƠNG BINH THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ

Có những người bước ra khỏi chiến tranh với một phần thân thể gửi lại nơi chiến trường, nhưng ký ức về những năm tháng bom đạn thì không bao giờ phai mờ. Ông Đỗ Huy Thấn, quê thôn Thượng Đáp, xã Nam Hồng, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương cũ, là một người như thế.

Hải Phòng16/08/2026phường Nam Triệu (phường Nam Triệu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐỖ HUY THẤN – KÝ ỨC KHÔNG QUÊN CỦA NGƯỜI THƯƠNG BINH THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ

Có những người bước ra khỏi chiến tranh với một phần thân thể gửi lại nơi chiến trường, nhưng ký ức về những năm tháng bom đạn thì không bao giờ phai mờ. Ông Đỗ Huy Thấn, quê thôn Thượng Đáp, xã Nam Hồng, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương cũ, là một người như thế.

Sinh năm 1934, trước khi trở thành người lính, ông Đỗ Huy Thấn từng là một người thầy giáo. Năm 1958, sau khi tốt nghiệp trung cấp sư phạm, ông trở về quê dạy học. Những năm đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, ông mang trong mình khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc. Năm 1970, sau khi tốt nghiệp đại học, ông lên đường nhập ngũ và được điều động vào chiến trường.

Năm 1972, người lính quê Nam Sách có mặt tại Thành cổ Quảng Trị, nơi diễn ra một trong những cuộc chiến đấu ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Suốt 81 ngày đêm, Thành cổ trở thành nơi thử thách ý chí và lòng quả cảm của những người lính. Bom đạn trút xuống từng ngày, nhưng các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ, giữ từng công sự, từng đoạn chiến hào.

Trong những ngày tháng khốc liệt ấy, ông Đỗ Huy Thấn đã bị thương. Vết thương chiến tranh để lại hậu quả nặng nề, khiến ông bị suy giảm 81% sức khỏe. Chiến trường khép lại, nhưng những dấu tích của cuộc chiến vẫn theo người lính trở về quê hương.

Trở về với cuộc sống đời thường, ông không để thương tật khuất phục. Với nghị lực của một người từng đi qua chiến tranh, ông tiếp tục lao động, tham gia các hoạt động tại địa phương và xây dựng cuộc sống gia đình. Đằng sau dáng người của một thương binh là ký ức về những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường, về những người đồng đội từng cùng ông chiến đấu và những người mãi mãi không trở về.

Đối với ông, chiến tranh không chỉ là những câu chuyện được kể lại trong sách báo. Đó là những ngày sống giữa bom đạn, là tình đồng chí, đồng đội trong hoàn cảnh sinh tử, là những khoảnh khắc mà mỗi người lính đều hiểu rằng ngày mai của mình có thể không còn. Chính vì vậy, những ký ức về Thành cổ Quảng Trị luôn là một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa hè đỏ lửa năm 1972. Đất nước hôm nay đã hòa bình, quê hương Hải Dương đã đổi thay từng ngày. Nhưng trên cơ thể người thương binh Đỗ Huy Thấn vẫn còn những dấu tích của chiến tranh. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình không phải điều tự nhiên có được, mà được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và sự hy sinh của biết bao người.

Câu chuyện về ông Đỗ Huy Thấn là câu chuyện của một người lính đã đi qua chiến tranh, mang thương tật trở về nhưng vẫn giữ trọn phẩm chất kiên cường. Vết thương có thể ở lại trên cơ thể, ký ức có thể lùi xa theo năm tháng, nhưng tình yêu quê hương, tình đồng đội và những năm tháng “thời hoa lửa” sẽ còn mãi.

Để hôm nay, mỗi chúng ta được sống trong hòa bình, càng hiểu hơn giá trị của hai chữ “bình yên”, càng thêm trân trọng và biết ơn những người đã hy sinh, cống hiến tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐỖ HUY THẤN – KÝ ỨC KHÔNG QUÊN CỦA NGƯỜI THƯƠNG BINH THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ | Câu chuyện thời hoa lửa