Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm Có tuổi đôi mươi thành sóng nước Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm.
Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm Có tuổi đôi mươi thành sóng nước Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm.
Vũ Thị Ngọc Khánh 12C
Chào các cháu, thế hệ của những mùa xuân hòa bình.
Hôm nay, ngồi đây giữa những hàng cây xanh ngắt của Quảng Trị hôm nay, lão nhắm mắt lại và vẫn nghe thấy tiếng sóng vỗ của dòng Thạch Hãn năm 1972. Các cháu biết không, thời đó, chúng ta không gọi đó là "chiến tranh" một cách khô khan, chúng ta gọi đó là thời hoa lửa – vì máu của những người lính trẻ đổ xuống đỏ rực như hoa vạn thọ, và vì đạn bom xé nát bầu trời nhưng không xé nổi ý chí con người.
Năm ấy, lão mới mười chín, đôi mươi, rời ghế nhà trường với cây bút máy giắt trong túi áo quân nhu. Đơn vị lão nhận lệnh giữ Thành Cổ Quảng Trị.
Các cháu hãy tưởng tượng, một mảnh đất chưa đầy 2 cây số vuông mà phải hứng chịu hàng trăm ngàn tấn bom đạn. Mỗi mét vuông đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi. Chúng lão nằm trong hầm, cơm trộn lẫn đất cát, nước uống phải chắt chiu từng ngụm, nhưng chưa một ai bảo nhau lùi bước.
"Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi đôi mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm."
Có những đêm vượt sông Thạch Hãn, quân đi nườm nượp nhưng không ai nói với ai một lời, chỉ có ánh mắt sáng rực trong bóng tối. Lão nhớ cậu bạn tên Thành, quê Thái Bình, trước khi hy sinh còn cười bảo: "Nếu tớ không về, cậu nhớ kể cho mẹ tớ là tớ đã chiến đấu rất kiên cường nhé".
Những người lính thời ấy yêu đời lắm. Giữa những quãng nghỉ của pháo kích, chúng lão vẫn đọc thơ, vẫn hát cho nhau nghe. Cái tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" không phải là khẩu hiệu suông, nó là hơi thở, là lẽ sống tự nhiên như việc ta hít thở khí trời vậy.


