Đỗ Nhuận - Người viết nhạc giữa chiến trường
Trong lịch sử âm nhạc Việt Nam thế kỷ XX, Đỗ Nhuận là một trong những nhạc sĩ tiêu biểu của nền âm nhạc cách mạng. Nhưng nếu chỉ nhớ đến ông qua những ca khúc nổi tiếng như “Du kích sông Thao”, “Hành quân xa” hay “Chiến thắng Điện Biên”, có lẽ vẫn chưa đủ để hình dung về con người phía sau những giai điệu ấy. Đỗ Nhuận không chỉ sáng tác về chiến tranh từ xa. Ông từng trực tiếp tham gia cách mạng, trải qua những năm tháng kháng chiến và có mặt trong không khí của những chiến trường nơi âm nhạc trở thành một phần của đời sống người lính. Với ông, âm nhạc không đứng ngoài cuộc chiến mà đi cùng những đoàn quân, đi vào những căn cứ, những con đường hành quân và cả những giờ phút căng thẳng nhất của kháng chiến.


Từ người thanh niên yêu âm nhạc đến người nghệ sĩ cách mạng
Đỗ Nhuận tên thật là Nguyễn Đỗ Nhuận, sinh năm 1922 tại Hải Dương và lớn lên ở Hà Nội. Từ khi còn trẻ, ông đã sớm bộc lộ năng khiếu âm nhạc, đồng thời tham gia các hoạt động yêu nước và cách mạng. Những năm trước Cách mạng tháng Tám là quãng thời gian ông tiếp xúc với phong trào cách mạng và dần hình thành tư tưởng sáng tác gắn với cuộc đấu tranh của dân tộc.
Năm 1943, Đỗ Nhuận bị thực dân Pháp bắt và giam tại nhà tù Sơn La vì hoạt động cách mạng. Đây là khoảng thời gian có ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời ông. Trong hoàn cảnh tù đày, âm nhạc vẫn trở thành phương tiện để ông giữ tinh thần và kết nối với những người đồng chí. Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, ông tiếp tục hoạt động trong lĩnh vực văn hóa, văn nghệ và tham gia kháng chiến chống Pháp.
Chính từ những trải nghiệm thực tế ấy, âm nhạc của Đỗ Nhuận mang một màu sắc rất riêng: hào hùng nhưng không xa rời đời sống, giàu tính cổ vũ nhưng vẫn có hình ảnh cụ thể của người lính, làng quê và những con đường kháng chiến.
“Du kích sông Thao” - âm nhạc từ những năm tháng kháng chiến
Một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của Đỗ Nhuận là “Du kích sông Thao”. Ca khúc ra đời trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, gắn với hình ảnh những người du kích chiến đấu tại vùng sông Thao. Âm nhạc của bài hát mang màu sắc mạnh mẽ, có những đoạn như tiếng gọi tập hợp và thúc giục người nghe tiến lên. Nhưng phía sau sự hào hùng ấy vẫn là hình ảnh của một vùng quê đang chiến đấu, của những con người bình thường trở thành chiến sĩ.
“Du kích sông Thao” sau này trở thành một trong những ca khúc tiêu biểu của nền âm nhạc kháng chiến. Nó cho thấy một đặc điểm quan trọng trong sáng tác của Đỗ Nhuận: ông không chỉ viết về chiến thắng, mà viết về chính những con người đang tạo nên chiến thắng ấy.
Người nhạc sĩ trên những con đường kháng chiến
Trong kháng chiến chống Pháp, Đỗ Nhuận hoạt động trong lĩnh vực văn nghệ và có điều kiện tiếp xúc trực tiếp với bộ đội, dân công và những vùng chiến đấu. Ông không phải một nhạc sĩ chỉ ngồi trong phòng sáng tác rồi tưởng tượng về chiến trường. Những gì ông nghe, nhìn và trải nghiệm trong thực tế trở thành chất liệu cho âm nhạc. Đó là những đoàn quân hành quân qua rừng núi, những người dân tham gia vận chuyển lương thực, những chiến sĩ nghỉ lại bên đường sau một ngày hành quân và những đêm văn nghệ giữa chiến khu.
Trong hoàn cảnh ấy, một bài hát có thể có giá trị rất khác so với một buổi biểu diễn trong thời bình. Nó có thể giúp người lính quên đi sự mệt mỏi, tạo không khí đoàn kết và nhắc họ về mục tiêu của cuộc chiến. Đỗ Nhuận hiểu điều đó và đưa âm nhạc đến gần hơn với người lính.
“Hành quân xa” - nhịp bước của người lính
Nếu “Du kích sông Thao” mang hình ảnh của lực lượng du kích, thì “Hành quân xa” lại gắn rất rõ với hình ảnh người bộ đội trên những chặng đường dài. Bài hát có tiết tấu khỏe khoắn, nhịp điệu mô phỏng bước chân hành quân. Khi vang lên, nó tạo cảm giác như cả một đoàn quân đang cùng bước trên một con đường.
Điều thú vị là “Hành quân xa” không cần một câu chuyện quá phức tạp. Sức mạnh của bài hát nằm ở chính nhịp điệu. Người nghe có thể dễ dàng hòa mình vào tiết tấu và cảm nhận được sự chuyển động của đoàn quân. Đó chính là khả năng đặc biệt của Đỗ Nhuận: biến nhịp điệu của đời sống chiến đấu thành nhịp điệu âm nhạc. Một bài hát có thể khiến người lính đang mệt mỏi cảm thấy mình không bước đi một mình. Phía trước và phía sau họ là đồng đội, và tất cả đang cùng hướng về một mục tiêu.
Đỗ Nhuận và Chiến dịch Điện Biên Phủ
Đỉnh cao trong hành trình sáng tác thời kỳ chống Pháp của Đỗ Nhuận gắn với Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Trong chiến dịch này, các đội văn công, văn nghệ sĩ và những người làm công tác tuyên truyền cũng có mặt ở hậu phương chiến dịch. Họ không trực tiếp cầm súng tấn công các cứ điểm, nhưng đóng vai trò quan trọng trong việc phục vụ đời sống tinh thần của bộ đội. Đỗ Nhuận có mặt trong không khí ấy.
Điện Biên Phủ không chỉ là một chiến trường của pháo binh, bộ binh và công binh. Phía sau những trận đánh còn có hàng vạn con người vận chuyển lương thực, tải thương, sửa đường và phục vụ chiến dịch. Trong những khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi, những buổi biểu diễn văn nghệ giúp người lính tạm thời thoát khỏi sự căng thẳng của chiến trường. Âm nhạc vì thế trở thành một thứ “lương thực tinh thần”.
“Chiến thắng Điện Biên” - khi một chiến thắng được viết thành giai điệu
Sau thắng lợi của Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đỗ Nhuận sáng tác “Chiến thắng Điện Biên”, một trong những ca khúc nổi tiếng nhất viết về chiến thắng năm 1954. Bài hát mang âm hưởng rộn ràng, mạnh mẽ và có tính cộng đồng rất cao. Nó không kể lại toàn bộ diễn biến của chiến dịch mà tập trung vào cảm xúc của một dân tộc sau khi giành được thắng lợi lớn.
Đây cũng là điểm đáng chú ý trong âm nhạc của Đỗ Nhuận. Ông có khả năng chuyển những sự kiện lịch sử thành những tác phẩm mà người bình thường có thể hát cùng nhau. Một chiến thắng vốn là sự kiện quân sự trở thành một ký ức tập thể thông qua âm nhạc. Và có lẽ đó cũng là lý do “Chiến thắng Điện Biên” tồn tại lâu dài trong đời sống văn hóa Việt Nam.
Nghệ sĩ cũng là một phần của chiến trường
Trong chiến tranh, người nghệ sĩ thường không được nhìn thấy trên những bức ảnh về trận đánh theo cách người lính được nhìn thấy. Họ không trực tiếp điều khiển pháo, không xung phong vào cứ điểm và cũng không phải lúc nào xuất hiện trong các bản báo cáo chiến dịch. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ đứng ngoài cuộc chiến. Đối với Đỗ Nhuận, nghệ thuật là một hình thức tham gia kháng chiến.
Ông viết cho những người lính đang chiến đấu. Ông viết cho những người dân đang sống trong vùng kháng chiến. Ông viết để cổ vũ tinh thần, để ghi lại những gì đang xảy ra và để biến những trải nghiệm của chiến tranh thành ký ức văn hóa. Nếu người lính dùng súng để chiến đấu thì người nghệ sĩ dùng tác phẩm của mình để giữ lửa tinh thần.
Sau Điện Biên Phủ - âm nhạc tiếp tục đi cùng đất nước
Sau năm 1954, Đỗ Nhuận tiếp tục có những đóng góp lớn cho nền âm nhạc Việt Nam. Ông tham gia xây dựng các tổ chức âm nhạc, đào tạo thế hệ nhạc sĩ trẻ và sáng tác nhiều tác phẩm có giá trị.
Ông cũng thử sức với những hình thức âm nhạc lớn hơn. Một trong những dấu mốc quan trọng là “Cô Sao”, được xem là vở opera đầu tiên của Việt Nam. Tác phẩm lấy cảm hứng từ cuộc sống của đồng bào Tây Bắc và những năm tháng đấu tranh chống thực dân Pháp.
Điều này cho thấy Đỗ Nhuận không dừng lại ở những ca khúc phục vụ phong trào. Ông muốn đưa âm nhạc Việt Nam phát triển thành những hình thức nghệ thuật có quy mô và chiều sâu hơn. Tuy vậy, những ca khúc viết trong kháng chiến vẫn là phần đặc biệt quan trọng trong di sản của ông. Người nhạc sĩ nhìn chiến tranh từ phía con người
Điểm đáng nhớ trong âm nhạc Đỗ Nhuận là chiến tranh của ông không chỉ có tiếng súng. Đó còn là những bước chân hành quân, những buổi sinh hoạt tập thể, những người dân trong vùng kháng chiến, những đêm văn nghệ và những khoảnh khắc con người tìm thấy niềm vui giữa một cuộc chiến kéo dài. Chính vì vậy, các ca khúc của ông có khả năng sống lâu hơn hoàn cảnh đã tạo ra chúng.
Một người trẻ ngày nay có thể chưa từng trải qua chiến tranh, chưa từng hành quân trong rừng hay đứng bên một khẩu pháo ở Điện Biên Phủ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sức sống trong một bài hát như “Hành quân xa”. Đó là lúc âm nhạc làm được điều mà những con số trong sách lịch sử khó có thể làm: đưa người nghe đến gần hơn với cảm xúc của con người trong một thời đại đã qua.
Người viết nhạc giữa chiến trường
Đỗ Nhuận qua đời năm 1991, để lại một di sản lớn cho âm nhạc Việt Nam. Ông được trao Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học, nghệ thuật đợt đầu tiên năm 1996. Nhưng có lẽ cách đẹp nhất để nhớ về Đỗ Nhuận không chỉ là những danh hiệu hay những tác phẩm nổi tiếng. Đó là hình ảnh một người nghệ sĩ đã đi qua chiến tranh và biến những gì mình chứng kiến thành âm nhạc.
Ông không cầm súng ngoài mặt trận, nhưng ông đã đứng về phía những người cầm súng. Ông không trực tiếp đánh một cứ điểm, nhưng những giai điệu của ông đã đi cùng người lính trên những chặng đường hành quân và những giờ phút nghỉ ngơi giữa chiến trường.
Trong một cuộc chiến mà lịch sử thường được kể bằng những chiến dịch, những con số thương vong và những trận đánh, Đỗ Nhuận giúp chúng ta nhìn thấy một khía cạnh khác: đằng sau mỗi người lính còn có một đời sống tinh thần cần được nuôi dưỡng.
Và đôi khi, một giai điệu vang lên giữa những ngày khắc nghiệt cũng có thể trở thành một phần của chiến thắng. Đỗ Nhuận chính là một trong những người đã biến những bước chân hành quân, những con đường kháng chiến và niềm vui chiến thắng thành những giai điệu sống mãi với lịch sử.


