ĐỖ THỊ HỒI: NHỮNG ĐƯỜNG CÀY DƯỚI TẦM BOM TỌA ĐỘ
ĐỖ THỊ HỒI: NHỮNG ĐƯỜNG CÀY DƯỚI TẦM BOM TỌA ĐỘ
Trong những năm chiến tranh phá hoại, Yên Khánh là "kho thóc" của tỉnh Ninh Bình. Khi những người đàn ông khỏe mạnh nhất đã ra tiền tuyến, gánh nặng thâm canh tăng năng suất đè nặng lên vai những người phụ nữ. Bà Hồi (sinh năm 1947, quê gốc Yên Ninh, Yên Khánh) là điển hình cho tinh thần "mỗi thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người".
Nhiều người chỉ tập trung vào sự khốc liệt của bom đạn, nhưng ít ai hiểu được sự khốc liệt của áp lực sản xuất. Để có đủ lương thực chi viện cho miền Nam và nuôi quân tại chỗ, năng suất lúa phải tăng vọt trong khi lao động chính và phân bón đều thiếu hụt. Bà Hồi và các chị em trong hợp tác xã phải chuyển sang làm đêm. Dưới ánh trăng hoặc đèn dầu bọc kín, họ đẩy xe quỵt, tát nước, cấy lúa. Sự dũng cảm của bà Hồi nằm ở những đêm một mình ngoài đồng vắng, xung quanh là tiếng bom rền vang từ phía Ga Ninh Bình, nhưng tay vẫn thoăn thoắt cấy cho xong diện tích để kịp thời vụ.
Bà Hồi sinh năm 1947, trưởng thành trong giai đoạn phong trào hợp tác xã đang lên cao. Một chi tiết thực tế mà AI thường bỏ qua: Sự hy sinh của bữa cơm gia đình. Có những vụ thu hoạch, lúa về đầy sân kho nhưng nhà mình vẫn ăn cơm độn ngô, khoai. Bà và những người phụ nữ thời đó đã nén lại cái đói của cá nhân và gia đình để ưu tiên cho "thùng gạo nuôi quân". Hình ảnh bà Hồi vai đeo súng, tay cầm liềm gặt lúa giữa quầng lửa không chỉ là một biểu tượng tuyên truyền, mà là một sự thật khắc nghiệt về việc sinh tồn và cống hiến.
Sau chiến tranh, bà Hồi vẫn gắn bó với đồng ruộng Yên Khánh, giữ vai trò chủ chốt trong các phong trào sản xuất tại địa phương. Nhân vật này là sợi dây kết nối giữa truyền thống nông nghiệp lúa nước ngàn đời của Ninh Bình với tinh thần yêu nước thời đại mới.


