Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐỖ THỊ NĂM (NĂM THẮNG)

Chị Năm Thắng sinh năm 1949, trước khi lấy chồng ở ấp Phú Lợi (nay là xã Phú Thành). Sau khi lấy chồng (ông Phan Văn Thành) về ở ấp Mỹ Thạnh A, xã Lục Sĩ Thành. Chị sinh ra trong một gia đình bần cố nông. Cha Đỗ Văn Mười, mẹ Trần Thị Bảy. Cha mất sớm, chị ở với mẹ và hai em, không có ruộng vườn để làm ăn.

Vĩnh Long09/03/2026Đoàn xã Cầu Ngang (Đoàn xã Cầu Ngang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐỖ THỊ NĂM (NĂM THẮNG)

Chị Năm Thắng sinh năm 1949, trước khi lấy chồng ở ấp Phú Lợi (nay là xã Phú Thành). Sau khi lấy chồng (ông Phan Văn Thành) về ở ấp Mỹ Thạnh A, xã Lục Sĩ Thành. Chị sinh ra trong một gia đình bần cố nông. Cha Đỗ Văn Mười, mẹ Trần Thị Bảy. Cha mất sớm, chị ở với mẹ và hai em, không có ruộng vườn để làm ăn. Quanh năm phải làm thuê kiếm tiền mua gạo. Đến tháng 4/1965, chị Năm Thắng xin được làm công tác giao liên của xã. Thời điểm này, bộ phận giao liên xã có khoảng 5 người, cả nam và nữ, và do ông Tư Già - Đảng viên lãnh đạo. Hình thức hoạt động chủ yếu bằng ghe xuồng (chèo và có gắn máy đuôi tôm), nhưng những ghe xuồng đó đều được gởi ở nhà dân, dài theo rạch Trường Tiền, nơi có nhiều lùm bụi, có nước lớn ròng, để ghe xuồng dễ dàng vào ra. Rồi sau đó bộ phận giao liên xã phát triển thêm lên 7, lên 10 người, cho nên xã mới xây dựng thành hai Trạm giao liên. Một trạm cất trên khu vườn quản lý của cảnh sát Hai Ngãi (bấy giờ y đã lên làm xã trưởng). Trạm kia đặt ở cù lao Tân Quy, thuộc xã Tích Thiện. Nhiệm vụ chính của lực lượng này là chuyển giao tài liệu, thư từ và nhận hoặc đưa rước các cán bộ từ địa bàn này sang địa bàn khác hoạt động. Thời điểm này giao liên gặp rất nhiều khó khăn. Một số tàu tuần tra của Mỹ thường xuyên tuần tra, kiểm soát trên sông Hậu, neo ghe xuồng của người dân lại để kiểm tra giấy tờ và tịch thu hàng cấm. Việc kiểm tra được tiến hành thận trọng ở giữa dòng sông để tránh hỏa lực của ta từ trên bờ dội xuống. Bởi vì ở Cần Thơ có căn cứ Hải quân, tuần tra ngày và đêm. Cho nên giao liên xã, đi phải tranh thủ, có người gác tàu, nếu không thấy thì khoảng 10 phút mới dọt qua được. Thường là máy PS hoặc Kohler có mã lực và công suất mạnh. Chị Năm Thắng lúc này chưa vào Đảng, nhưng là giao liên nòng cốt, rất giỏi giang.

Nhưng để đưa được của và người đến nơi an toàn không chỉ có ghe xuồng, máy tốt là đủ mà đòi hỏi có những con người mưu trí, dũng cảm, dám làm và sẵn sàng hy sinh! Trên tuyến đường này đã có biết bao nhiêu câu chuyện diệu kỳ được dệt nên bằng những tinh thần đó. Như chuyện chị Tám Thanh, giao liên Lục Sĩ Thành. Chị người ở ấp Phú Sung. Hôm đó tới phiên chị đi thư. Chị đi từ vùng dưới (Trạm Tân Quy) lên vùng trên (đầu cồn đối diện Cần Thơ), vừa tới ng tắt Kinh Xáng cù lao Mây, gặp bọn địch phục kích, nó kêu chị ghé ghe lại mục đích là bắt sống để khai thác. Chị kiên quyết quay mũi ghe hướng ra sông Cái Côn để tẩu thoát nhưng không kịp, bị chúng bắn vãi theo, chị trúng đạn hy sinh. Còn chị Bảy A (Nguyễn Thị A), tuy không phải là đảng viên, nhưng là người giao liên có rất nhiều kinh nghiệm đối phó, vì đã mấy lần bị tàu tuần tra địch bắt ở vàm Cái Côn, vàm Cần Thơ chị đều qua hết mà không lộ công việc của đơn vị. Nhưng vì tình hình khẩn cấp, xã muốn huy động thêm lực lượng du kích để tấn công vào các đồn lớn ở Lục Sĩ Thành. Xã phân công chị lên vùng trên, phía bên kia xã Mỹ Hòa, huyện Bình Minh, nơi có căn cứ, có một bộ phận du kích xã Lục Sĩ Thành đang bám trụ hoạt động ở đó. Xong việc giao thư, chị Bảy A chạy ghe máy Kohler về. Lúc đó khoảng 5 giờ chiều, chị vừa chạy tới phá Mương Điều của cù lao Tân Quy, ngang qua đồn Trường Tiền thì bị bọn lính bắn chị trúng đạn hy sinh…

Với công lao cống hiến cho Đảng và Nhà nước cũng như quân đội, ngày 06/11/1978, đồng chí Đỗ Thị Năm (Năm Thắng), cấp bậc Thượng sĩ, được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn