ĐỖ THỊ VẬN - NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG THEO TIẾNG GỌI THIÊNG LIÊNG CỦA TỔ QUỐC
Câu chuyện tái hiện lại hành trình gian lao nhưng rất đỗi tự hào của nữ thanh niên xung phong Đỗ Thị Vận (sinh năm 1953, quê gốc xã Xuân Lập, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa, hiện đang sinh sống tại thôn Tân Hiệp, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa). Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vào năm 1972, bà đã gác lại tuổi thanh xuân để gia nhập đơn vị N282-C3053-P37 tại thành phố Thanh Hóa với nhiệm vụ trọng tâm là mở đường, giữ vững mạch máu giao thông phục vụ chiến đấu. Giữa bom đạn cày xới, mưa nắng khắc nghiệt và thiếu thốn trăm bề, bà cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ mặt trận, san lấp hố bom dưới ánh chớp đạn thù, góp phần đưa các đoàn quân ra tiền tuyến lớn. Sự cống hiến thầm lặng ấy đã được ghi nhận bằng Bằng khen của Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa trao tặng vào ngày 31/12/2007.

Trong dòng chảy thiên hoa hùng vĩ của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những tuổi trẻ đã chọn cách ghi tên mình vào đất nước bằng tất cả sức mạnh, nhiệt huyết và lòng yêu nước nồng nàn. Câu chuyện đời của nữ cựu thanh niên xung phong Đỗ Thị Vận, sinh năm 1953, quê quán tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng xã Xuân Lập, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa, và hiện đang dừng chân sinh sống tại thôn Tân Hiệp, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa, chính là một minh chứng sống động, tràn đầy chất thơ và chất thép cho một thời kỳ hoa lửa ấy. Ngược dòng thời gian trở về những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước diễn ra khốc liệt nhất, vào năm 1972, khi cả nước sôi sục ý chí giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã cất lên rung động trái tim của hàng triệu triệu thanh niên Việt Nam. Khi ấy, cô gái trẻ Đỗ Thị Vận mới tròn mười chín tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao ước mơ, hoài bão dịu ngọt – đã gác lại toàn bộ tuổi thanh xuân, tạm biệt mái tranh nghèo và dòng sông quê hương Thọ Xuân để quyết tâm lên đường tòng quân, dâng hiến sức mình cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Bà bước vào hàng ngũ thanh niên xung phong, được phân công về công tác tại đơn vị N282-C3053-P37, đặt căn cứ tại thành phố Thanh Hóa, mang trên mình nhiệm vụ cực kỳ trọng tâm, nguy hiểm nhưng cũng vô cùng vinh quang: làm đường, mở tuyến và bảo đảm mạch máu giao thông thông suốt phục vụ chiến đấu cho các đại quân tiến vào miền Nam.
Trở thành người chiến sĩ mở đường trên tuyến lửa Thanh Hóa – địa bàn cửa ngõ huyết mạch kết nối hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam, bà Đỗ Thị Vận cùng tập thể đồng đội trong đơn vị N282-C3053-P37 đã phải đối mặt với vô vàn thử thách khắc nghiệt vượt quá sức chịu đựng thông thường của con người. Thời tiết miền Trung nắng lửa mưa bùn, thất thường cay nghiệt, có những ngày nắng cháy da cháy thịt khiến mồ hôi tuôn rơi đầm đìa trên từng thớ thịt, lại có những mùa mưa lũ ngập tràn làm bùn lầy nhão bét, biến mỗi bước chân dốc đá thành những gian truân tột cùng. Nhưng sự khắc nghiệt của thiên nhiên vẫn chưa là gì so với sự tàn phá và hủ hủy khốc liệt của bom đạn kẻ thù. Ngày cũng như đêm, tiếng gầm rống của máy bay phản lực Mỹ gầm xé bầu trời, những trận mưa bom, đạn pháo cày xới nát từng cặn đất, rải mảnh gang xé toạc từng mảng đường, đe dọa trực tiếp đến tính mạng của những cô gái, chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi. Không dừng lại ở đó, cuộc sống của họ còn phải trải qua cảnh thiếu thốn bủa văng trăm bề: từ từng hạt gạo, từng xô nước uống tinh sạch cho đến những dụng cụ lao động thô sơ như cuốc, xẻng, đòn gánh. Khó khăn lớn nhất, sinh tử nhất mà bà Vận cùng đơn vị phải gánh vác chính là áp lực thời gian vô cùng khẩn cấp: làm sao vừa phải bảo đảm tiến độ thông tuyến nhanh nhất cho các đoàn xe ra trận, vừa phải dũng cảm đối mặt với sự hủy diệt khốc liệt của chiến tranh và nguy cơ hy sinh cận kề trong từng khoảnh khắc.
Thế nhưng, chính trong ngọn lửa rèn luyện của gian khổ và cái chết, tinh thần "thép" của người thanh niên xung phong Việt Nam đã bừng sáng rực rỡ. Với phương châm sống và chiến đấu kiên cường "máu có thể rơi nhưng mạch máu giao thông không thể tắc", bà Đỗ Thị Vận cùng tập thể đồng chí, đồng đội đã biến những dốc đá nham nhở thành nơi thử thách bản lĩnh. Sự đoàn kết gắn bó keo sơn như anh em ruột thịt, tinh thần lạc quan yêu đời vô bờ bến và lòng lao động quên mình đã giúp họ đùm bọc, chở che cho nhau vượt qua mọi ranh giới của sự sợ hãi. Trong ký ức ngút ngàn của bà Vận, kỷ niệm sâu sắc và thiêng liêng nhất của cuộc đời thanh niên xung phong chính là những đêm dài đăm đắm bám trụ mặt trận, cùng đồng đội san lấp từng hố bom nham nhở dưới ánh trăng khuya vắt ngang núi rừng hoặc dưới những quầng ánh chớp lòa tàn khốc của đạn thù. Giữa bóng đêm đồng thau và mùi thuốc súng khét lẹt, tiếng hát trong trẻo của các cô gái thanh niên xung phong đã cất lên cao vút, át đi tiếng bom rơi đạn nổ, khẳng định một sức sống phi thường. Những cái nắm tay siết chặt đầy ấm áp để động viên nhau giữ vững ý chí giữa cái giá lạnh của đêm sương và hơi nóng của khói lửa đã trở thành những kỷ niệm không thể nào quên, trở thành nguồn sữa tinh thần vô giá nuôi dưỡng ý chí kiên cường, bản lĩnh sống kiên định của bà suốt cả cuộc đời về sau.
Nhìn lại chặng đường chiến đấu oanh liệt nhưng tràn đầy tự hào ấy, điều khiến người nữ thanh niên xung phong Đỗ Thị Vận cảm thấy mãn nguyện và tự hào nhất chính là bản thân đã không tiếc nuối tuổi thanh xuân xuân mộng. Bà đã tự nguyện dâng hiến những năm tháng đẹp đẽ nhất của đời người cho nền độc lập, tự do thiêng liêng của Tổ quốc, sẵn sàng góp từng giọt mồ hôi và cả máu xương của mình để những con đường chiến lược được thông suốt, kịp thời đưa các đoàn quân trùng trùng đi điệp điệp cùng hàng nghìn tấn lương thực, vũ khí ra tiền tuyến lớn miền Nam. Khi đất nước hoàn toàn độc lập, Bắc Nam thu về một mối và bước vào công cuộc kiến thiết, khôi phục quê hương, người chiến sĩ Đỗ Thị Vận trở về với đời thường và tiếp tục phát huy trọn vẹn những phẩm chất cao đẹp của anh Bộ đội Cụ Hồ cùng tinh thần thanh niên xung phong năm xưa. Bà tích cực tham gia các phong trào thi đua yêu nước tại địa phương, hết lòng đóng góp cho việc xây dựng đời sống văn hóa, luôn gương mẫu đi đầu trong mọi hoạt động và trở thành một tấm gương sáng ngời, mẫu mực cho các thế hệ con cháu noi theo.
Những cống hiến bền bỉ, quên mình và đầy quả cảm của bà Đỗ Thị Vận cho sự nghiệp giải phóng dân tộc đã nhận được sự tri ân sâu sắc và ghi nhận xứng đáng của Đảng, Nhà nước và chính quyền địa phương. Ngày 31/12/2007, bà Đỗ Thị Vận đã vinh dự được Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa trao tặng Bằng khen cao quý vì đã có thành tích xuất sắc tham gia trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Tấm Bằng khen mạ vàng trang trọng ấy không chỉ là một chứng nhận lịch sử bằng giấy mực, mà còn là biểu tượng cao quý cho một quãng đời thanh xuân rực rỡ, một ngọn lửa cống hiến không bao giờ tắt của người con gái đất Thọ Xuân trên tuyến lửa Thanh Hóa năm nào.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



