Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đỗ Văn Châu – Người lính không bỏ lại đồng đội phía sau

Phạm Anh Thư

Lai Châu22/08/2026phường Kiến An (phường Kiến An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1933 tại xã Hạ Bằng, huyện Thạch Thất, tỉnh Hà Tây (nay thuộc Hà Nội), Đỗ Văn Châu lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh. Sau này, ông sinh sống tại cụm dân cư số 1, phường Trần Nguyên Hãn, quận Lê Chân, Hải Phòng.

Chưa đầy 16 tuổi, Đỗ Văn Châu đã tham gia lực lượng du kích, rồi trở thành chiến sĩ bộ đội địa phương tỉnh. Những năm tháng đầu đời quân ngũ đã tôi luyện ở người chiến sĩ trẻ lòng gan dạ và tinh thần luôn đặt nhiệm vụ lên trên bản thân.

Tháng 2-1951, Đỗ Văn Châu được bổ sung vào bộ đội chủ lực, thuộc Đại đội 87, Trung đoàn 48, Đại đoàn 320. Từ đây, ông liên tiếp có mặt trong nhiều trận chiến ác liệt. Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, ông cũng luôn tìm cách hoàn thành nhiệm vụ, đặc biệt là cứu chữa và đưa thương binh ra khỏi những nơi nguy hiểm.

Tháng 11 - 1952, trong trận đánh đồn lính Bảo hoàng ở An Bình (Ninh Bình), đơn vị Đỗ Văn Châu phối hợp với tiểu đoàn chủ công mở đột phá khẩu. Trận đánh diễn ra vô cùng căng thẳng, hỏa lực địch liên tục trút xuống khiến nhiều chiến sĩ bị thương.

Giữa lúc ấy, Đỗ Văn Châu chủ động tập hợp anh em, dẫn tổ men theo con đường độc đạo đang bị địch khống chế dữ dội. Bất chấp nguy hiểm, ông đưa thương binh vượt qua quãng đường gần chục cây số, đưa họ về đến trạm phẫu an toàn.

Cũng trong năm 1952, tại trận tập kích Trại Chuối (Nam Định), cuộc tiến công không đạt được kết quả như mong muốn và đơn vị đã rút khỏi trận địa. Nhưng sau khi kiểm tra lại, mọi người phát hiện vẫn còn một thương binh bị bỏ lại.

Địch lúc ấy đang tăng cường hỏa lực, từng loạt đạn liên tục bắn ra từ đồn. Thế nhưng Đỗ Văn Châu không chấp nhận để người đồng đội nằm lại phía sau. Ông dẫn tổ quay trở lại, từng bước bò sát vào khu vực đồn địch. Sau một hồi tìm kiếm giữa làn đạn, ông tìm được người thương binh và đưa anh trở về nơi an toàn.

Thu -Đông năm 1952, trận chống càn ở An Đông (Nam Định) diễn ra vô cùng khốc liệt. Địch huy động 3 tiểu đoàn cùng 40 xe cơ giới bao vây, tiến công gần một đại đội quân ta.

Tiểu đội của Đỗ Văn Châu được giao nhiệm vụ chiến đấu trong điều kiện hỏa lực địch áp đảo. Tiểu đội trưởng cùng một số chiến sĩ lần lượt hy sinh. Trước tình thế ấy, Đỗ Văn Châu lập tức lao vào trận địa, cõng thương binh ra ngoài rồi tìm nong, lấy bùn đắp che chắn cho người bị thương.

Ở một hướng khác, khi y tá chưa kịp tới, ông trực tiếp băng bó cho thương binh. Làm xong, ông lại tranh thủ chuyển đạn cho các chiến sĩ đang chiến đấu.

Rồi xạ thủ trung liên hy sinh. Nhận thấy địch đang lợi dụng thời cơ tiến lên, Đỗ Văn Châu lập tức chạy tới vị trí khẩu súng, tiếp quản trung liên và bắn chặn quân địch. Khi khẩu súng bất ngờ bị hóc, ông không lùi bước. Cùng đồng đội, ông sử dụng lưỡi lê và lựu đạn, liên tiếp đánh bật những đợt xung phong của địch.

Một trận đánh khác tại Quỳnh Côi (Thái Bình) năm 1952 tiếp tục cho thấy tinh thần ấy. Trên đường hành quân, Đỗ Văn Châu bị sốt nhiều ngày. Nhưng khi nhận được lệnh chiến đấu, ông vẫn xin được tham gia.

Vừa bước vào trận địa, ông nhận tin có thương binh nặng. Không chút do dự, ông vượt lên phía trước, băng bó rồi cõng người bị thương về trạm. Sau đó, ông lại quay trở lại trận địa, tiếp tục cùng đồng đội chuyển những thương binh khác ra khỏi nơi nguy hiểm.

Trong chiến tranh, có những người lính được nhớ đến bởi số trận đánh họ tham gia, cũng có những người được nhắc tên bởi những chiến công lớn lao. Nhưng Đỗ Văn Châu để lại một dấu ấn rất riêng: ở bất cứ nơi nào có đồng đội bị thương, ông đều tìm cách đưa họ trở về.

Đối với ông, nhiệm vụ chiến đấu không chỉ là đánh thắng quân thù, mà còn là bảo vệ từng người lính đang sát cánh bên mình. Giữa bom đạn, ông sẵn sàng quay ngược vào nơi nguy hiểm nhất để tìm một thương binh còn mắc kẹt, cõng đồng đội trên lưng và đưa họ về phía an toàn.

Với những thành tích xuất sắc trong chiến đấu và tinh thần tận tụy, dũng cảm, ngày 7-5-1956, Đỗ Văn Châu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tên tuổi ông vì thế không chỉ gắn với những trận đánh ác liệt của một thời kháng chiến, mà còn gợi nhắc về một phẩm chất cao đẹp của người lính: chiến đấu kiên cường, nhưng tuyệt đối không bỏ lại đồng đội phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn