Đỗ Văn Cường
Chiều muộn, khi tiếng loa truyền thanh của thôn vang lên giữa không gian yên ả, ông Đỗ Văn Cường, sinh năm 1953, lại thong thả đạp xe quanh làng như một thói quen đã duy trì suốt nhiều năm qua. Người đàn ông với mái tóc bạc và dáng người rắn rỏi ấy luôn được bà con quý mến bởi sự chân thành, giản dị. Ít ai biết rằng, hơn 50 năm trước, ông từng là Hạ sĩ, chiến sĩ thuộc Sư đoàn 368 Pháo binh, đóng quân tại Hà Trung, Thanh Hóa.
Bước vào căn nhà của ông, điều gây chú ý nhất là chiếc hòm gỗ cũ được đặt ngay ngắn trong góc phòng. Bên trong là những lá thư, cuốn sổ tay và những tấm ảnh đen trắng đã phai màu theo năm tháng. Đó là những kỷ vật mà ông luôn nâng niu như một phần ký ức của tuổi trẻ.
Ông Cường sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với cánh đồng, con trâu và những buổi phụ giúp cha mẹ làm ruộng. Khi lớn lên, chứng kiến nhiều thanh niên trong làng lên đường làm nhiệm vụ, ông cũng nung nấu ý chí được khoác lên mình màu áo lính.
Năm vừa tròn hai mươi tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công về Sư đoàn 368 Pháo binh. Từ đây, cuộc sống của một người lính trẻ chính thức bắt đầu với những tháng ngày huấn luyện gian khổ nhưng đầy ý nghĩa.
Ông nhớ rõ những buổi sáng thức dậy từ rất sớm, những giờ luyện tập kéo dài trên thao trường dưới cái nắng gay gắt của miền Trung. Là chiến sĩ pháo binh, công việc của ông không chỉ đòi hỏi sức khỏe mà còn cần sự chính xác và tinh thần kỷ luật cao. Mỗi thao tác đều phải thực hiện đúng quy trình để bảo đảm hiệu quả và an toàn.
“Khẩu pháo rất nặng, mỗi lần cơ động là cả tổ phải phối hợp nhịp nhàng. Chỉ cần một người chậm nhịp là ảnh hưởng đến cả đơn vị,” ông kể lại với nụ cười hiền hậu.
Những năm tháng trong quân đội tuy vất vả nhưng cũng là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ. Điều ông nhớ nhất không phải những ngày huấn luyện căng thẳng mà chính là tình cảm đồng đội. Những người lính trẻ đến từ nhiều vùng quê khác nhau đã sống cùng nhau, chia sẻ từng bữa cơm, giấc ngủ và động viên nhau vượt qua mọi khó khăn.
Có những đêm trời trở lạnh, cả đơn vị quây quần kể chuyện gia đình, quê hương. Có những lúc nhớ nhà da diết nhưng không ai cho phép mình yếu lòng. Chính tình đồng chí, đồng đội đã trở thành nguồn động viên lớn lao giúp họ hoàn thành nhiệm vụ.
Sau những năm tháng phục vụ trong quân đội, ông Cường xuất ngũ trở về quê hương. Cuộc sống thời điểm đó còn nhiều thiếu thốn. Từ một người lính quen với môi trường quân ngũ, ông bắt đầu học cách thích nghi với cuộc sống đời thường. Ông cùng gia đình lao động sản xuất, làm đủ nghề để ổn định cuộc sống.
Bằng sự cần cù và ý chí được rèn luyện trong quân đội, ông từng bước vượt qua khó khăn. Không chỉ chăm lo cho gia đình, ông còn tích cực tham gia các phong trào của địa phương. Trong các hoạt động của Hội Cựu chiến binh, ông luôn là người nhiệt tình và trách nhiệm.
Đối với thế hệ trẻ trong làng, ông là một nhân chứng sống của một thời lịch sử. Mỗi khi được mời giao lưu hoặc nói chuyện truyền thống, ông đều chia sẻ những câu chuyện giản dị nhưng đầy ý nghĩa về tinh thần đoàn kết, ý chí vượt khó và trách nhiệm của người lính.
Nhiều người dân địa phương nhận xét rằng ông Đỗ Văn Cường là người sống mẫu mực, hòa đồng và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Những việc làm của ông tuy bình dị nhưng đã góp phần lan tỏa những giá trị tốt đẹp trong cộng đồng.
Ở tuổi ngoài bảy mươi, ông vẫn giữ nếp sống giản đơn và tinh thần lạc quan. Mỗi khi nhắc về quãng đời quân ngũ, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào. Với ông, được trở thành một chiến sĩ của Sư đoàn 368 Pháo binh là niềm vinh dự lớn nhất trong cuộc đời.
Thời gian có thể làm bạc màu những kỷ vật năm xưa, nhưng không thể làm phai mờ ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc. Câu chuyện của cựu chiến binh Đỗ Văn Cường là minh chứng cho tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và phẩm chất cao đẹp của những người lính đã góp phần xây dựng và bảo vệ quê hương. Đó cũng là những giá trị quý báu cần được gìn giữ và truyền lại cho các thế hệ mai sau.



