đỗ văn dần
Nguyễn Thị Lý (1910) – nỗi chờ đợi không bao giờ kết thúc
Chiến tranh không phải lúc nào cũng mang lại câu trả lời rõ ràng.
Con của Nguyễn Thị Lý ra đi… rồi không có tin tức.
Không giấy báo tử.
Không thư từ.
Chỉ là im lặng.
Mỗi ngày, mẹ:
Ra đầu ngõ
Nhìn về con đường làng
Nghe tiếng bước chân là quay lại.
Nhưng rồi lại thất vọng.
Nhiều năm trôi qua.
Người ta bảo:
Có thể đã hy sinh
Nhưng không ai chắc.
👉 Nỗi đau của mẹ là:
không biết để mà chấp nhận, không biết để mà thôi chờ.



