ĐỖ VĂN ĐẠO – 11 LẦN BỊ THƯƠNG VẪN KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA
Đỗ Văn Đạo sinh năm 1951, dân tộc Kinh, quê xã Thượng Cốc, huyện Phúc Thọ, tỉnh Hà Tây, nhập ngũ tháng 6-1968. Từng 5 lần khám tuyển không đủ cân, đến lần thứ sáu vẫn không đủ điều kiện nhưng ông tha thiết xin được nhập ngũ. Từ một chiến sĩ, Đỗ Văn Đạo trưởng thành thành Đại đội trưởng Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 2, Sư đoàn 3, Quân khu 5. Trong 15 trận chiến đấu, ông 11 lần bị thương nhưng đều không rời trận địa, trực tiếp diệt 61 địch, bắt 9, bắn rơi 1 máy bay lên thẳng, bắn cháy 1 xe thiết giáp và thu 9 súng. Ngày 8-1-1973, trong trận Đầu Tượng, Bình Định, sau khi chỉ huy đơn vị tiêu diệt gọn một đại đội đối phương, Đỗ Văn Đạo anh dũng hy sinh. Ngày 20-12-1973, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Có những người bước vào quân ngũ theo một con đường rất đặc biệt.
Với Đỗ Văn Đạo, con đường ấy bắt đầu không phải từ một trận đánh, mà từ những lần ông đứng trước cuộc khám tuyển nghĩa vụ quân sự.
Lần thứ nhất: không đủ cân.
Rồi lần thứ hai, thứ ba...
Đến năm lần, ông vẫn không đủ điều kiện.
Lần thứ sáu, kết quả cũng không thay đổi.
Nhưng chàng trai quê Thượng Cốc vẫn thiết tha xin được nhập ngũ.
Cuối cùng, tháng 6 năm 1968, nguyện vọng ấy trở thành hiện thực.
Đỗ Văn Đạo trở thành người lính.
Ông mới khoảng 17 tuổi.
“CHO TÔI Ở LẠI CHIẾN TRƯỜNG”
Được vào bộ đội, Đỗ Văn Đạo tích cực rèn luyện quân sự và sức khỏe rồi xung phong vào chiến trường.
Nhưng khi hành quân tới Quảng Nam, ông bị ốm.
Sau thời gian điều trị, viện quân y quyết định cho ông trở ra miền Bắc.
Với nhiều người, đó có thể là một quyết định hợp lý.
Nhưng Đỗ Văn Đạo không chấp nhận.
Ông kiên quyết xin ở lại chiến trường và tìm đường trở về đơn vị để tiếp tục chiến đấu.
Từ một chàng trai nhiều lần không đủ tiêu chuẩn sức khỏe để nhập ngũ, Đỗ Văn Đạo bắt đầu trưởng thành qua từng trận đánh.
Và ngay trận đầu tiên, ông đã để lại dấu ấn.
PHÙ MỸ – MỘT MÌNH CHẶN ĐƯỜNG RÚT
Tháng 4-1970, tại Phù Mỹ, Bình Định, Đỗ Văn Đạo lần đầu tiên bước vào chiến đấu.
Khi phát hiện đối phương tháo chạy, người chiến sĩ trẻ không chờ đợi.
Ông nhanh chóng chạy lên phía trước, tìm cách đón đầu đường rút.
Một mình đối diện với toán quân đang tháo chạy, Đỗ Văn Đạo vẫn quyết định chặn lại.
Kết quả:
8 người bị bắt.
3 khẩu súng bị thu.
Ngay trong trận đầu, sự táo bạo của người chiến sĩ trẻ đã bộc lộ.
Nhưng thử thách lớn hơn nhanh chóng đến.
MỸ LỘC – BỊ THƯƠNG VẪN TIẾP TỤC XUNG PHONG
Cũng trong tháng 4-1970, tại Mỹ Lộc, Bình Định, Đỗ Văn Đạo lúc này chỉ huy một tiểu đội.
Trận đánh diễn ra quyết liệt.
Ông trực tiếp chiến đấu, diệt 8 địch.
Rồi một viên đạn khiến ông bị thương ở tay.
Đỗ Văn Đạo tự băng bó.
Nhưng thay vì rời trận địa, ông tiếp tục xông lên, vừa chiến đấu vừa động viên đồng đội.
Cuối cùng, tiểu đội do ông chỉ huy tiêu diệt gọn một đại đội đối phương.
Riêng Đỗ Văn Đạo được ghi nhận diệt 20 địch.
Đó chỉ là một trong rất nhiều lần ông bị thương.
Trong 15 trận tham gia, Đỗ Văn Đạo bị thương tới 11 lần.
Và theo tư liệu, cả 11 lần ấy, ông đều ở lại trận địa chiến đấu cho đến khi trận đánh kết thúc.
TRÊN ĐƯỜNG ĐI ĐIỀU TRỊ VỀ, GẶP TRẬN ĐÁNH LÀ XIN THAM GIA
Tháng 4-1971.
Đỗ Văn Đạo đang trên đường trở về sau một đợt điều trị thì gặp lực lượng du kích chuẩn bị đánh địch.
Ông hoàn toàn có thể tiếp tục về đơn vị.
Nhưng khi biết sắp có trận đánh, Đỗ Văn Đạo chủ động đề nghị:
Cho mình cùng tham gia.
Trước giờ chiến đấu, ông bí mật bò vào ấp.
Mục tiêu lần này không phải tiêu diệt ngay đối phương.
Ông tìm cách bắt sống viên trung đội trưởng bảo an, đưa ra ngoài để khai thác tình hình.
Có được thông tin cần thiết, Đỗ Văn Đạo dẫn 6 du kích tiến vào.
Kết quả, lực lượng nhỏ này tiêu diệt gọn một trung đội đối phương.
VẬN THIẾT – NGÓN TAY BỊ THƯƠNG VẪN DẪN ĐẦU TRUY KÍCH
Tháng 5-1971, tại Vận Thiết, Bình Định.
Đỗ Văn Đạo tiếp tục có mặt ở tuyến đầu.
Sau khi trực tiếp diệt 10 địch, ông tận dụng những gì có trên chiến trường làm vật che đỡ, kiên trì chờ đối phương đến gần mới đánh.
Địch bắt đầu tháo chạy.
Nhưng đúng lúc ấy, Đỗ Văn Đạo bị thương nặng ở ngón tay trỏ.
Một lần nữa, vết thương không khiến ông dừng lại.
Ông vẫn dẫn đầu đơn vị truy kích.
Tinh thần ấy lặp đi lặp lại đến mức trở thành đặc điểm nổi bật trong cuộc đời chiến đấu của người lính trẻ:
Bị thương – tự băng bó – tiếp tục chiến đấu.
CUỘC CHẠM TRÁN TRONG VƯỜN CÂY
Tháng 8-1971, Đỗ Văn Đạo lại đang trên đường trở về sau điều trị.
Ông phát hiện một tiểu đội lính Nam Triều Tiên.
Không có một trận địa chuẩn bị sẵn.
Đỗ Văn Đạo tận dụng ngay vườn cây để ẩn nấp.
Ông kiên nhẫn chờ.
Đối phương tiến gần.
Khoảng cách ngày càng thu hẹp.
Đúng thời cơ, Đỗ Văn Đạo bất ngờ lao ra, cướp khẩu M.79 rồi sử dụng chính vũ khí vừa lấy được bắn vào đội hình đối phương.
Những người còn lại hoảng loạn bỏ chạy.
Đó là một lát cắt khác cho thấy sự táo bạo và khả năng xử trí tình huống rất nhanh của ông trên chiến trường.
TỪ CHIẾN SĨ ĐẾN ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG
Những trận đánh nối tiếp nhau.
Đỗ Văn Đạo từ một chiến sĩ dần trưởng thành thành cán bộ.
Cuối cùng, ông trở thành Đại đội trưởng Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 2, Sư đoàn 3, Quân khu 5.
Trong 15 trận, ông trực tiếp:
Diệt 61 địch.
Bắt 9.
Bắn rơi 1 máy bay lên thẳng.
Bắn cháy 1 xe thiết giáp.
Thu 9 khẩu súng.
Đơn vị do ông chỉ huy được ghi nhận diệt gần 1.000 địch, phá hủy và thu nhiều phương tiện chiến tranh.
Nhưng con số đặc biệt nhất có lẽ vẫn là:
11 LẦN BỊ THƯƠNG.
Và cả 11 lần, người cán bộ trẻ vẫn tiếp tục chiến đấu.
8-1-1973 – TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG Ở ĐẦU TƯỢNG
Ngày 8 tháng 1 năm 1973.
Địa điểm: Đầu Tượng, Bình Định.
Đỗ Văn Đạo bước vào trận đánh lần này không còn với vị trí người chiến sĩ trẻ của trận Phù Mỹ năm nào.
Ông đã là một người chỉ huy.
Đại đội trưởng Đỗ Văn Đạo trực tiếp chỉ huy bộ đội chiến đấu.
Vẫn phong cách quen thuộc:
Dũng cảm.
Mưu trí.
Quyết liệt.
Dưới sự chỉ huy của ông, đơn vị tiến công và tiêu diệt gọn một đại đội đối phương.
Nhiệm vụ hoàn thành.
Nhưng Đỗ Văn Đạo đã không trở về.
Ông anh dũng hy sinh trong tư thế của người chỉ huy quả cảm.
Người thanh niên từng sáu lần tìm cách bước qua cánh cửa tuyển quân đã kết thúc cuộc đời mình trên chiến trường khi mới khoảng 21 tuổi.
DẤU ẤN CÒN LẠI
Đỗ Văn Đạo được tặng thưởng:
🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất
🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì
🏅 2 lần danh hiệu Chiến sĩ Quyết thắng
🏅 1 lần danh hiệu Dũng sĩ diệt máy bay
Ngày 20-12-1973, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng ông danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
Cuộc đời Đỗ Văn Đạo có một sự đối lập đặc biệt.
Năm lần không đủ cân để nhập ngũ. Lần thứ sáu vẫn chưa đủ điều kiện nhưng nhất quyết xin đi.
Rồi chính người thanh niên từng bị đánh giá chưa đủ sức khỏe ấy đã trải qua 15 trận đánh và 11 lần bị thương, trưởng thành từ một chiến sĩ thành đại đội trưởng.
Từ trận đầu tiên ở Phù Mỹ đến trận cuối cùng tại Đầu Tượng, có một điều gần như không thay đổi:
Đỗ Văn Đạo luôn tìm cách tiến về phía trước.
Và đó có lẽ là dấu ấn cô đọng nhất về người Anh hùng trẻ tuổi quê Thượng Cốc:
Sáu lần tìm đường vào quân ngũ – mười một lần bị thương không rời trận địa – và chiến đấu đến trận cuối cùng trong tư thế của một người chỉ huy.



