Đỗ Văn Sản
Họ đã đi qua những năm tháng bom đạn khốc liệt, mang trong mình vết thương cả thể xác lẫn tâm hồn, nhưng không gục ngã. Trái lại, họ còn biến mất mát thành sự gắn kết, biến đau thương thành tình yêu và sự bình an. Trong cái tĩnh lặng của làng quê hôm nay, câu chuyện tình của hai người thương binh già như ngọn lửa sưởi ấm bao thế hệ. Với những người trẻ, đó là lời nhắc nhở: hạnh phúc không đến từ sự hoàn hảo bên ngoài, mà đến từ sự sẻ chia và thủy chung. Ngồi trong căn nhà nhỏ, ánh mắt họ vẫn án
Họ đã đi qua những năm tháng bom đạn khốc liệt, mang trong mình vết thương cả thể xác lẫn tâm hồn, nhưng không gục ngã. Trái lại, họ còn biến mất mát thành sự gắn kết, biến đau thương thành tình yêu và sự bình an. Trong cái tĩnh lặng của làng quê hôm nay, câu chuyện tình của hai người thương binh già như ngọn lửa sưởi ấm bao thế hệ. Với những người trẻ, đó là lời nhắc nhở: hạnh phúc không đến từ sự hoàn hảo bên ngoài, mà đến từ sự sẻ chia và thủy chung.
Ngồi trong căn nhà nhỏ, ánh mắt họ vẫn ánh lên niềm tin. Bom đạn đã lùi xa nửa thế kỷ còn tình yêu ấy vẫn như ngày nào, nồng nàn, son sắt.



