Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐỖ VĂN SỬU – THANH NIÊN XUNG PHONG TẢI ĐẠN, CỨU THƯƠNG GIỮ NHỊP TIẾN CÔNG

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, nếu những tuyến hào là mạch máu, thì đạn dược và thương binh là nhịp thở của chiến trường. Đỗ Văn Sửu, quê tỉnh Ninh Bình, là nam thanh niên xung phong được điều động vào đơn vị làm nhiệm vụ tải đạn, cáng thương giữa lòng chảo Điện Biên.

Phú Thọ28/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐỖ VĂN SỬU – THANH NIÊN XUNG PHONG TẢI ĐẠN, CỨU THƯƠNG GIỮ NHỊP TIẾN CÔNG

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, nếu những tuyến hào là mạch máu, thì đạn dược và thương binh là nhịp thở của chiến trường. Đỗ Văn Sửu, quê tỉnh Ninh Bình, là nam thanh niên xung phong được điều động vào đơn vị làm nhiệm vụ tải đạn, cáng thương giữa lòng chảo Điện Biên.

Theo hồi ức TNXP được lưu trữ trong các ấn phẩm lịch sử, công việc của Đỗ Văn Sửu diễn ra chủ yếu ban đêm. Đạn pháo, đạn bộ binh được gùi qua những đoạn đường trơn lầy, băng qua hào sâu, dưới ánh pháo sáng và hỏa lực bắn tỉa của địch. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt hiểm nguy, nhưng không chuyến nào được phép chậm.

Trong một đợt chiến đấu ác liệt đầu tháng 5/1954, thương binh từ tuyến trước chuyển về nhiều. Đỗ Văn Sửu cùng tổ TNXP vừa tải đạn lên phía trước, vừa quay lại cáng thương binh về trạm cứu chữa. Có đoạn đường hẹp, pháo địch bắn gần, cáng rung lắc, anh phải ghì chặt tay đòn, bước chậm nhưng chắc để giữ an toàn cho người bị thương.

Có lần, đang trên đường cáng thương, pháo nổ sát mép hào, đất đá vùi lấp lối đi. Đỗ Văn Sửu quyết định đổi hướng, vòng qua đoạn hào mới đào, mất thêm thời gian nhưng giữ được tính mạng thương binh. Trở lại đơn vị, anh lại tiếp tục gùi đạn, không nghỉ.

Chiến dịch kết thúc, Đỗ Văn Sửu trở về quê nhà. Ông không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng chính những nam thanh niên xung phong tải đạn, cứu thương như ông đã giữ cho chiến trường không đứt nhịp, để mỗi đợt tiến công của bộ đội chủ lực được tiếp sức kịp thời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn