Cựu chiến binh

Đỗ Văn Tiến

Câu chuyện thời hoa lửa: NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ BA CUỘC CHIẾN

Thanh Hóa24/02/2026Bùi lê Hà Vi (xã Vạn Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa: NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ BA CUỘC CHIẾN

Lớp 11A9

Người viết :Bùi Lê Hà Vi

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những con người bình dị đã lặng lẽ đi qua chiến tranh và mang theo ký ức của một thời “hoa lửa”. Ông Đỗ Văn Tiến, sinh năm 1954, quê ở thôn Mỹ Điền, xã Vạn Lộc, là một trong những người như thế. Cuộc đời quân ngũ của ông không chỉ gắn với Chiến dịch giải phóng miền Nam năm 1975, mà còn tiếp nối bằng nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia và cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.

Tháng 7 năm 1974, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông nhập ngũ, bắt đầu hành trình của một người lính. Từ đó, tuổi trẻ của ông gắn liền với chiến trường, với những chặng hành quân dài và những năm tháng đầy thử thách.

Ông Đỗ Văn Tiến –con người nhỏ bé nhưng đầy sự dũng cảm kiên cường

Sinh ra và lớn lên tại thôn Mỹ Điền, tuổi thơ ông Tiến gắn liền với đồng ruộng và những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa. Tháng 7 năm 1974, khi vừa tròn 20 tuổi, ông nhập ngũ, chính thức trở thành người lính Cụ Hồ.

“Ngày nhận lệnh lên đường, tôi vừa hồi hộp vừa tự hào,” ông nhớ lại. “Gia đình ai cũng lo, nhưng đều động viên tôi hoàn thành trách nhiệm với Tổ quốc.”

Chưa đầy một năm sau, ông cùng đơn vị tham gia Chiến dịch giải phóng miền Nam – chiến dịch lịch sử kết thúc bằng thắng lợi mùa xuân năm 1975, đưa đất nước thống nhất.

Khi được hỏi điều gì thôi thúc ông rời quê hương, tạm biệt gia đình để ra trận, ông Tiến khẳng định đó là lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm của một thanh niên thời chiến. “Thời ấy, thanh niên chúng tôi nghĩ đơn giản lắm: đất nước cần thì mình đi. Không ai tính toán thiệt hơn.”

Cuộc sống người lính vô cùng gian khổ. Những bữa ăn vội vàng, những chặng hành quân dài ngày, thiếu thốn cả vật chất lẫn điều kiện sinh hoạt. Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đoàn kết và tình đồng chí càng trở nên bền chặt. “Chúng tôi coi nhau như anh em ruột. Gian khổ chia đôi, niềm vui nhân lên gấp bội.”

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Tiến tiếp tục làm nhiệm vụ quốc tế, sang giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng. Chưa kịp nghỉ ngơi, ông lại tham gia cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc trong chiến tranh với Trung Quốc.

“Chiến tranh nối tiếp chiến tranh,” ông trầm ngâm. “Có những năm tháng tuổi trẻ tôi gần như trọn vẹn ở chiến trường.”

Mãi đến năm 1982, ông mới hoàn thành nhiệm vụ, trở về quê hương. Đó là ngày ông chính thức khép lại chặng đường quân ngũ, bắt đầu cuộc sống đời thường.

Trong suốt những năm “thời hoa lửa”, điều ông nhớ nhất không chỉ là những trận đánh mà còn là tình đồng đội sâu nặng. “Có những người bạn đã mãi mãi nằm lại. Chúng tôi sống hôm nay là nhờ sự hy sinh của họ.”

Nhìn lại tuổi trẻ của mình, ông Tiến không hề tiếc nuối. “Tuổi trẻ của tôi tuy gian khổ nhưng đầy ý nghĩa. Tôi tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào những trang sử của dân tộc.”

Khi được hỏi muốn nhắn nhủ điều gì đến thanh niên thời bình, ông Tiến nói:
“Các cháu sinh ra trong hòa bình là điều may mắn lớn. Hãy biết trân trọng, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với gia đình và xã hội.”

Theo ông, “ngọn lửa thanh niên” trong thời bình không phải là cầm súng ra trận, mà là tinh thần học tập, lao động, sáng tạo và dám dấn thân vì những điều tốt đẹp.

Cuộc trò chuyện kết thúc khi ánh chiều dần buông xuống mái nhà nơi làng quê yên bình. Từ người cựu chiến binh Đỗ Văn Tiến, chúng tôi cảm nhận rõ ràng rằng dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần cống hiến vẫn luôn cháy sáng – âm thầm mà bền bỉ – trong trái tim người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn