ĐỖ VĂN TỪ – NHỊP SỐNG ÂM THẦM MÀ BỀN BỈ
ĐỖ VĂN TỪ – NHỊP SỐNG ÂM THẦM MÀ BỀN BỈ
ĐỖ VĂN TỪ – NHỊP SỐNG ÂM THẦM MÀ BỀN BỈ
Buổi sáng sớm. Tiếng loa làng vang lên bản tin quen thuộc. Ông Đỗ Văn Từ dừng tay, lắng nghe rồi gật đầu nhẹ.
“Ngày nào cũng nghe, thành quen rồi”, ông cười.
Cuộc sống của ông gắn với những nhịp điệu đều đặn: sáng ra đồng, trưa về nghỉ, chiều lại tiếp tục công việc. Không có những biến cố lớn, nhưng chính sự ổn định ấy lại là nền tảng cho một cuộc sống bền vững.
Ông nhớ lại: “Ngày trước làm gì có máy móc, toàn sức người… cực nhưng vui”. Tiếng cuốc chạm đất, tiếng bước chân trên bờ ruộng, tiếng nói chuyện râm ran – tất cả tạo nên một không gian lao động đầy sức sống.
Trong gia đình, ông là người ít nói nhưng luôn quan tâm. Những lời dặn dò của ông thường ngắn gọn: “Làm gì cũng phải chắc chắn”.
Một buổi chiều, ông ngồi trước hiên, nhìn lũ trẻ chơi đùa. Tiếng cười vang lên, hòa cùng tiếng gió. Ông khẽ nói: “Giờ khác rồi… nhưng cái tình làng thì phải giữ”.
Năm sinh: 1966


