Bài viết

Đỗ Văn Tý – Người lính rà phá bom mìn và đôi mắt gửi lại chiến tranh

Bài viết kể về ông Đỗ Văn Tý, sinh năm 1950, quê xã Quảng Ninh, tỉnh Quảng Trị, thương binh hạng 1/4. Trong kháng chiến chống Mỹ, ông làm tổ trưởng tổ rà phá bom mìn và bị thương nặng khi làm nhiệm vụ tại Thừa Thiên Huế, để lại di chứng suốt đời.

Quảng Trị05/06/2026Phan Thị Xuân Hiền (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đỗ Văn Tý sinh năm 1950, quê ở xã Quảng Ninh, tỉnh Quảng Trị, trước đây là xã Vĩnh Ninh, huyện Quảng Ninh cũ. Ông là thương binh hạng 1/4, một người lính đã mang trên cơ thể mình dấu tích không thể xóa nhòa của chiến tranh.

Trong kháng chiến chống Mỹ, ông tình nguyện nhập ngũ, gác lại tuổi trẻ để góp sức vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Ông được giao nhiệm vụ làm tổ trưởng tổ rà phá bom mìn, một công việc đặc biệt nguy hiểm, đòi hỏi sự bình tĩnh, chính xác và tinh thần trách nhiệm rất cao.

Với ông, rà phá bom mìn không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà còn là cách bảo vệ sự an toàn cho bộ đội và nhân dân. Vì vậy, dù biết hiểm nguy luôn cận kề, ông vẫn cùng đồng đội kiên trì kiểm tra từng khu vực, quyết không để bom mìn còn sót lại gây hại cho người dân.

Trong một lần làm nhiệm vụ tại Thừa Thiên Huế, khi đang kiểm tra khu vực cuối cùng, một quả bom bất ngờ phát nổ. Vụ nổ khiến ông mất vĩnh viễn một bên mắt và mất 75% thị lực của bên mắt còn lại. Vết thương ấy theo ông suốt cuộc đời, trở thành minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của người lính công binh.

Sau khi rời quân ngũ, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động và cống hiến cho cộng đồng. Hiện nay, ông là trưởng Ban quản lý chợ Vĩnh Tụy, vẫn sống trách nhiệm, lạc quan và tận tụy với công việc địa phương.

Câu chuyện của ông Đỗ Văn Tý nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng hòa bình được đánh đổi bằng máu xương, sức khỏe và tuổi trẻ của biết bao người đi trước. Từ tấm gương của ông, chúng ta học được lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt khó, để biết sống xứng đáng hơn với những hy sinh thầm lặng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn