Đỗ Văn Út
Câu chuyện thời hoa lửa – Cựu quân nhân Đỗ Văn Út
Câu chuyện thời hoa lửa – Cựu quân nhân Đỗ Văn Út Ông Đỗ Văn Út, quê quán xã Cần Đăng, huyện Châu Thành, tỉnh An Giang, hiện cư trú tại Khóm Long Thạnh I, phường Long Sơn, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang. Là một trong những người thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước vừa thống nhất, ông đã sớm khoác lên mình màu xanh áo lính, góp sức bảo vệ thành quả cách mạng và giữ vững sự bình yên nơi biên giới Tây Nam của Tổ quốc. Tháng 8 năm 1976, ông Đỗ Văn Út lên đường nhập ngũ, được biên chế vào D2, E2, F4. Đây là thời điểm tình hình khu vực biên giới Tây Nam bắt đầu có nhiều diễn biến phức tạp, các hành động xâm nhập, gây hấn từ phía bên kia biên giới thường xuyên xảy ra, đòi hỏi lực lượng vũ trang phải luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Trong thời gian từ tháng 8 năm 1976 đến tháng 10 năm 1977, ông làm nhiệm vụ tại khu vực Vĩnh Gia, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang – một địa bàn biên giới có vị trí chiến lược quan trọng. Tại đây, ông cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ tuần tra, canh gác, bảo vệ biên giới, giữ gìn an ninh trật tự và sẵn sàng chiến đấu trước mọi tình huống có thể xảy ra. Những ngày tháng đóng quân nơi vùng biên đầy nắng gió đã để lại trong ông nhiều kỷ niệm sâu sắc. Cuộc sống của người lính khi ấy còn nhiều khó khăn, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, doanh trại còn đơn sơ. Dẫu vậy, với tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước, những người lính trẻ vẫn kiên cường bám chốt, bám địa bàn, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Ông Út nhớ nhất là những ca trực đêm dài nơi tuyến biên giới, khi mọi người luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Chính trong môi trường quân ngũ ấy, ông đã học được tinh thần đoàn kết, ý chí vượt khó và tình đồng đội gắn bó như anh em một nhà. Dù thời gian phục vụ quân đội không quá dài, nhưng những tháng ngày tại Vĩnh Gia đã trở thành dấu ấn đặc biệt trong cuộc đời ông. Đó là quãng thời gian tuổi trẻ được rèn luyện trong môi trường kỷ luật, được trực tiếp góp phần bảo vệ biên cương của đất nước trong những năm đầu sau ngày thống nhất. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ vào tháng 10 năm 1977, ông trở về địa phương, tiếp tục lao động, sản xuất và xây dựng cuộc sống mới. Phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, ông luôn gương mẫu trong cuộc sống, tích cực tham gia các hoạt động tại nơi cư trú và giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, lòng biết ơn đối với các thế hệ đi trước. Ngày nay, mỗi khi nhắc lại những năm tháng quân ngũ nơi vùng biên giới Tri Tôn, ông Đỗ Văn Út vẫn luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé của mình vào nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Câu chuyện của ông là hình ảnh đẹp về thế hệ thanh niên An Giang đã không quản khó khăn, gian khổ, sẵn sàng lên đường làm nhiệm vụ khi đất nước cần, góp phần giữ vững sự bình yên nơi tuyến đầu biên giới Tây Nam.



