Đỗ Xuân Đạo
Trận đánh diễn ra trong điều kiện vô cùng khó khăn. Địa hình trống trải, không có chỗ che chắn. Khẩu súng máy cần một điểm tựa vững chắc để phát huy hỏa lực, nhưng xung quanh chỉ là đất mềm và đá vụn.
Đồng đội loay hoay tìm cách thì Bế Văn Đàn bước tới. Không nói nhiều, anh quỳ xuống, nâng khẩu súng lên vai mình.
“Bắn đi!” – anh nói ngắn gọn.
Khẩu súng bắt đầu nhả đạn. Mỗi loạt đạn là một bước tiến của đơn vị.
Địch phát hiện ra vị trí, bắn trả dữ dội. Đạn găm vào người anh. Nhưng anh vẫn giữ nguyên tư thế, không hề lay chuyển.
Đến khi gục xuống, khẩu súng mới ngừng.
Đồng đội sau đó kể lại: vai anh vẫn còn in dấu vết của báng súng.
Trong trận chiến ấy, anh không chỉ là một chiến sĩ – anh trở thành điểm tựa cho cả đơn vị, theo đúng nghĩa đen.



