Đỗ Xuân Túc – Kleng không chỉ là một địa danh trong ngày 24/03/1965
Trong những hồ sơ chiến tranh còn lại, có những cái tên chỉ được ghi lại bằng vài dòng ngắn gọn, nhưng vẫn đủ để gợi ra một lát cắt của một giai đoạn nhiều biến động. Đỗ Xuân Túc là một trường hợp như vậy.
Ông sinh năm 1943 tại Đồng Thọ, Yên Phong, tỉnh Hà Bắc. Đây là vùng đồng bằng Bắc Bộ, nơi đời sống gắn với làng xã, ruộng đồng và những biến chuyển mạnh mẽ của đất nước trong giai đoạn giữa thế kỷ XX, khi nhiều người trẻ rời quê hương lên đường nhập ngũ, mang theo cả tuổi trẻ và những lựa chọn của thời cuộc.
Tháng 04/1962, Đỗ Xuân Túc tham gia quân ngũ. Trong quá trình công tác, ông mang cấp bậc Trung sĩ và đảm nhiệm vai trò A trưởng trong đơn vị X635, E320. Ở vị trí này, ông là người trực tiếp quản lý một tổ chiến đấu nhỏ, nơi từng nhiệm vụ đều gắn với sự phối hợp chặt chẽ giữa các thành viên và sự chỉ huy trong điều kiện chiến trường nhiều biến động.
Đơn vị E320 hoạt động trong môi trường chiến tranh cơ động, thường xuyên di chuyển qua nhiều khu vực khác nhau, đặc biệt ở địa bàn rừng núi Tây Nguyên. Đây là giai đoạn chiến sự diễn ra phức tạp, với nhiều trận đánh ngắn nhưng quyết liệt, đòi hỏi sự phản ứng nhanh và khả năng thích ứng cao của từng tổ chiến đấu.
Trong những hoàn cảnh như vậy, mỗi người lính không chỉ đối diện với nguy cơ từ chiến đấu mà còn với sự khắc nghiệt của địa hình, thời tiết và điều kiện hậu cần. Những yếu tố này kết hợp lại tạo nên một môi trường chiến tranh kéo dài và nhiều thử thách.
Ngày 24/03/1965, tại khu vực Kleng, Đỗ Xuân Túc đã hy sinh trong một trận chiến đấu. Hồ sơ còn lại không ghi chi tiết diễn biến, chỉ xác định thời gian, đơn vị và địa điểm xảy ra sự việc. Tuy ngắn gọn, những thông tin này vẫn đủ để đặt ông vào dòng chảy cụ thể của lịch sử.
Từ Đồng Thọ, Yên Phong đến Kleng là một hành trình dài, không chỉ đo bằng khoảng cách địa lý mà còn bằng những thay đổi lớn lao của đất nước trong thời chiến. Kleng trong hồ sơ không chỉ là một địa danh, mà là điểm dừng cuối cùng được ghi nhận của một người lính trong tháng 3 năm 1965.
Tên Đỗ Xuân Túc được lưu lại như một mảnh ký ức nhỏ giữa hàng ngàn ghi chép tương tự. Không có nhiều chi tiết về cuộc đời, nhưng chính sự giản lược ấy lại phản ánh rõ một thời kỳ: có những con người đi qua chiến tranh và chỉ còn lại trong vài dòng chữ.



