ĐÓA CÚC BẤT TỬ NƠI NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Mùa hè năm 1968, mảnh đất Can Lộc, Hà Tĩnh như bị nung chảy dưới cái nắng cháy da và hàng nghìn tấn bom đạn của kẻ thù. Tại Ngã ba Đồng Lộc — yết huyết mạch giao thông quan trọng nhất hướng về miền Nam — có một tiểu đội gồm mười cô gái trẻ, mà người dẫn đầu là tiểu đội trưởng Võ Thị Tần.
Năm ấy, Tần mới bước sang tuổi 24. Dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt cô luôn rực sáng một niềm tin sắt đá. Công việc của các cô là trực chiến 24/24 giờ, bất kể ngày đêm, hễ bom dứt là lao ra san lấp hố bom, cắm tiêu cho xe vượt qua vùng hiểm địa.
Một buổi chiều định mệnh ngày 24 tháng 7, bầu trời Đồng Lộc bỗng chốc đen kịt bởi máy bay địch. Tần hô lớn: — "Tất cả xuống hầm, nhanh lên!"
Tiếng bom nổ rung chuyển cả núi rừng. Sau loạt bom thứ 15, một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy trận địa. Khói thuốc súng tan dần, nhưng Ngã ba Đồng Lộc không còn nghe thấy tiếng gọi nhau í ới của các cô gái như mọi khi. Một quả bom hung ác đã rơi trúng cửa hầm, vùi lấp cả mười đóa hoa vào lòng đất mẹ.
Đồng đội điên cuồng đào bới. Khi tìm thấy Tần, tay cô vẫn còn nắm chặt chiếc xẻng, gương mặt bình thản như đang nằm ngủ sau một ca trực dài. Cả tiểu đội mười người, người trẻ nhất mới 17, người chị cả là Tần cũng chỉ vừa đôi mươi, tất cả đã mãi mãi nằm lại với con đường.
Trong túi áo của Tần, người ta tìm thấy lá thư cô gửi về cho mẹ trước đó vài ngày. Cô viết: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm. Ban đêm tụi con thức để chờ xe đi qua. Bom đạn giặc có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không thể làm rung chuyển được trái tim của chúng con đâu mẹ..."
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ở Ngã ba Đồng Lộc, người ta vẫn kể cho nhau nghe về mười đóa hoa bất tử. Họ không đi vào cõi chết, họ chỉ đi vào lịch sử, hóa thân thành những ngọn gió Trường Sơn, đời đời canh giữ cho mạch máu Tổ quốc được bình yên.



