Đoá cúc trắng kiên cường nơi Đất Đỏ
Sinh ra và lớn lên trên vùng đất Bà Rịa giàu truyền thống cách mạng, Võ Thị Sáu sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giặc Pháp chà đạp. Mới 14 tuổi, khi bạn bè đồng trang lứa còn mải mê với những trò chơi tuổi thơ, chị đã gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Nhỏ nhắn, linh hoạt và dũng cảm, người thiếu nữ ấy đã tham gia nhiều trận đánh táo bạo, diệt ác phá kìm, gieo rắc niềm khiếp sợ cho kẻ thù và trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhân dân trong vùng.
Trong dòng chảy muôn đời của lịch sử dân tộc, có những con người ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng hình ảnh của họ lại trở thành bất tử. Chị Võ Thị Sáu người con gái sông Đất Đỏ chính là một biểu tượng như thế. Chị không chỉ là một người anh hùng hy sinh vì tổ quốc, mà còn là một ngọn lửa kiên trung, một đóa cúc trắng ngát hương cất lên bài ca kiêu hãnh giữa ngục tù tăm tối.
Sinh ra và lớn lên trên vùng đất Bà Rịa giàu truyền thống cách mạng, Võ Thị Sáu sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giặc Pháp chà đạp. Mới 14 tuổi, khi bạn bè đồng trang lứa còn mải mê với những trò chơi tuổi thơ, chị đã gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Nhỏ nhắn, linh hoạt và dũng cảm, người thiếu nữ ấy đã tham gia nhiều trận đánh táo bạo, diệt ác phá kìm, gieo rắc niềm khiếp sợ cho kẻ thù và trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhân dân trong vùng.
Năm 1950, trong một chiến dịch trinh sát, chị Võ Thị Sáu không may rơi vào tay giặc. Bắt được người nữ chiến sĩ trẻ, chính quyền thực dân đã dùng mọi thủ đoạn hèn hạ nhất: từ tra tấn dã man đến dụ dỗ, ngon ngọt. Nhưng trước những trận đòn roi máu chảy thịt rơi, chị vẫn giữ vững một niềm tin sắt đá. Kẻ thù không thể khai thác được bất kỳ thông tin nào ngoài ánh mắt rực lửa và thái độ hiên ngang của chị.
Không thể khuất phục được tinh thần người thiếu nữ ấy, kẻ thù đã đưa chị ra tòa án quân sự và tuyên án tử hình. Khi đó, chị chưa đầy 18 tuổi. Để tránh sự phản đối của dư luận, chúng lén lút đưa chị ra Côn Đảo "địa ngục trần gian" để thi hành án vào rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952.
Giây phút cuối cùng tại pháp trường Côn Đảo chính là khoảnh khắc tạc nên bức tượng đài bất tử về người anh hùng. Trước họng súng đen ngòm của kẻ thù, chị Võ Thị Sáu đã kiên quyết từ chối bịt mắt. Chị muốn nhìn ngắm bầu trời, nhìn ngắm mảnh đất quê hương lần cuối bằng đôi mắt trong trẻo nhưng đầy rực lửa. Khi tên chỉ huy hô chuẩn bị bắn, chị đã cất cao tiếng hát. Bài hát Tỉnh ca vang lên giữa không gian bao la của biển trời Côn Đảo, đập tan sự sợ hãi, làm câm lặng những họng súng tàn bạo. Tiếng hô “Việt Nam độc lập muôn năm!” của chị trước khi trút hơi thở cuối cùng đã trở thành lời thề sông núi, xé tan màn đêm tăm tối của ngục tù. Sự hy sinh của chị Võ Thị Sáu không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại. Giờ đây, tại nghĩa trang Hàng Dương, ngôi mộ của chị luôn ngát hương hoa tươi và nghi ngút khói trầm. Người dân Côn Đảo và du khách khắp nơi tìm về bên chị không chỉ để thắp một nén hương tri ân, mà còn để cảm nhận một tâm hồn bất tử người thiếu nữ đã hóa thân thành ngọn sóng, thành làn gió tự do của biển cả.
Thế hệ hôm nay sống trong hòa bình, khi nhìn lại tấm gương của chị Võ Thị Sáu, chúng ta không chỉ xúc động trước một tuổi trẻ dám sống, dám hy sinh cho lý tưởng, mà còn cảm thấy tự hào sâu sắc về truyền thống kiên cường của dân tộc. Hình ảnh người con gái Đất Đỏ với đóa hoa cài trên tóc, bước đi hiên ngang tiến về phía pháp trường sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở chúng ta về giá trị của độc lập, tự do và tình yêu tổ quốc.



